Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ bảy, 16/01/2021 06:34 GMT+7

Xử lý vi phạm hành chính vừa đảm bảo tính răn đe, vừa phù hợp với xã hội

Biên phòng - Chiều 30-5, Quốc hội tiếp tục phiên thảo luận về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính như thẩm quyền quyết định áp dụng các biện pháp xử lý hành chính; về tình tiết giảm nhẹ; những hành vi bị nghiêm cấm...

 865Dai-bieu-Truong-TRong-Nghia.gif
 Đại biểu Trương Trọng Nghĩa, đoàn TP Hồ Chí Minh phát biểu tại phiên họp. Ảnh Hồng Vĩnh
Dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính đã được Quốc hội cho ý kiến lần đầu tại kỳ họp thứ 2; chỉnh lý, hoàn thiện để trình Quốc hội xem xét thông qua tại kỳ họp thứ 3. 

Nội dung đáng chú ý của dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính là tăng mức phạt tiền trong xử phạt vi phạm hành chính so với trước đây. Cụ thể là từ 50.000 đồng đến 1 tỉ đồng đối với cá nhân và đến 2 tỉ đồng đối với tổ chức (Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính quy định mức phạt tiền trong xử phạt vi phạm hành chính là từ 10.000 đồng - 500 triệu đồng).

Thảo luận về mức phạt tiền trong xử phạt vi phạm hành chính, nhiều đại biểu cho rằng, việc tăng mức phạt tiền tối đa là cần thiết nhưng cần được cân nhắc kỹ để vừa đảm bảo tính răn đe vừa phù hợp với điều kiện phát triển kinh tế - xã hội và mức thu nhập của người dân.

Theo đại biểu Thân Đức Nam (Đà Nẵng), mức phạt tiền cao không phải là biện pháp hữu hiệu để hạn chế vi phạm mà còn có thể dẫn đến tiêu cực. Đại biểu Lưu Thị Huyền (Ninh Bình) cũng cho rằng tăng mức phạt tiền tối đa là cần thiết nhưng việc tăng lên bao nhiêu cần phải cân nhắc kỹ cho phù hợp với thực tiễn và tùy thuộc vào tính chất, mức độ, hành vi.

Nhiều ý kiến đồng tình với quy định mức phạt tiền cao hơn nhưng tối đa không quá hai lần mức phạt chung được áp dụng đối với cùng hành vi vi phạm trong lĩnh vực giao thông đường bộ, môi trường và quản lý đô thị tại khu vực nội thành của các thành phố trực thuộc Trung ương, nhằm tăng cường tính răn đe, phòng ngừa vi phạm hành chính, đáp ứng yêu cầu quản lý nhà nước đặc thù tại khu vực nội thành.

Đại biểu Phạm Thị Thu Hồng (Bình Định) đề nghị, song song với việc tăng chế tài xử phạt cũng cần thực hiện đồng bộ các giải pháp khác về kinh tế, xã hội; tăng cường tuyên truyền, giáo dục pháp luật để công dân chấp hành tốt; nhất là tăng cường các hình thức xử phạt bổ sung, biện pháp khắc phục hậu quả, bồi thường.

Tuy nhiên, cũng có những ý kiến không nhất trí, cho rằng, quy định này dẫn đến không thống nhất trong việc áp dụng chế tài xử phạt hành chính trong phạm vi toàn quốc. Theo đại biểu Ngô Văn Minh (Quảng Nam), mọi công dân đều phải bình đẳng trước pháp luật mà hệ thống pháp luật cũng cần thống nhất trong cả nước.

Liên quan đến vấn đề bỏ quy định đưa người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh và quy định hình thức phạt bổ sung đối với người bán dâm, nhiều ý kiến đồng tình với các lý do hành vi vi phạm của người bán dâm không gây nguy hiểm cho xã hội đến mức phải bị hạn chế tự do. Thực tiễn cho thấy, mại dâm là vấn đề xã hội cần được giải quyết chủ yếu bằng các giải pháp kinh tế - xã hội thông qua các hình thức hỗ trợ lao động hướng nghiệp, dạy nghề, tạo việc làm thì mới đạt hiệu quả.

Theo đại biểu Hoàng Văn Phương (Tuyên Quang), cơ sở khám chữa bệnh không có chức năng về đào tạo nghề, dạy văn hóa, tìm việc làm cho đối tượng. Mặt khác, thực tế hiện nay, các cơ sở khám chữa bệnh đang quá tải, tình trạng thiếu cơ sở là phổ biến. Còn theo đại biểu Thân Đức Nam (Đà Nẵng), việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở chữa bệnh đối với người bán dâm về bản chất là tước quyền tự do, cách ly khỏi xã hội, xử lý như vậy quá nghiêm khắc và không cần thiết.

Tuy nhiên, đại biểu cũng đề nghị, cần có quan điểm rõ ràng và tìm ra biện pháp để giải quyết vấn đề này, tránh để tình trạng mại dâm bùng phát, ảnh hưởng xấu đến đời sống xã hội. Đặc biệt đối với những người bán dâm mắc bệnh xã hội, cần có các biện pháp phòng ngừa, khám chữa bệnh, tránh lây lan.

Nhiều đại biểu tỏ ra băn khoăn và cho rằng nên cân nhắc vấn đề này. Theo đại biểu Ngô Văn Minh (Quảng Nam), vì nhiều lý do, người bán dâm được coi là nạn nhân, cần được tạo điều kiện giúp đỡ hoàn lương bằng nhiều biện pháp kinh tế xã hội khác nhau. Tuy không cần áp dụng biện pháp hành chính là đưa vào cơ sở chữa bệnh nhưng không thể cho rằng hành vi của họ không gây nguy hiểm cho xã hội và cách ly họ một thời gian là quá nghiêm khắc.

Đại biểu Đỗ Kim Tuyến (Hà Nội) cũng bày tỏ băn khoăn với việc đưa người bán dâm ra khỏi cơ sở khám chữa bệnh và cho rằng: Trong số đối tượng này, có những người bị lây nhiễm HIV, bị bệnh xã hội, cần phải được chữa trị một cách cẩn trọng, trước hết là vì cộng đồng và cho cả chính họ. Đại biểu cho rằng, ít nhất cũng cần lập một trung tâm giáo dục lao động hướng nghiệp hoặc bằng các giải pháp khác để họ có cơ hội hoàn lương chứ không nên thả lỏng, “phạt cho tồn tại”.

Bên cạnh những nội dung trên, các đại biểu Quốc hội cũng đã đóng góp nhiều ý kiến về vấn đề quy định việc xử phạt đối với một số trường hợp không lập biên bản; thời hạn ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính; quản lý tiền thu từ xử phạt vi phạm hành chính; thẩm quyền xử phạt của các chức danh; xử lý phương tiện vi phạm...

Nhóm PV Thời sự

Bình luận

ZALO