Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ năm, 02/12/2021 04:54 GMT+7

Về bên mẹ trong mùa xuân chiến thắng

Biên phòng - Đất nước đã đi qua 38 mùa xuân thống nhất, nhiều người chia tay nhau bởi chiến tranh nay cũng đã đoàn tụ. Chỉ có mẹ mãi mãi sống với ký ức chia ly, nỗi mong con giờ trở thành hoài niệm. Nhưng mẹ không cô đơn vì đã có chúng con, những người chiến sĩ luôn về bên mẹ trong mùa xuân chiến thắng.

 5045.gif
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bốn, có 3 con hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ.

Đã trở thành truyền thống, hàng năm, cứ đến các ngày lễ, Tết, Bộ Chỉ huy BĐBP Quảng Ngãi tổ chức thăm, tặng quà các Mẹ Việt Nam Anh hùng và các gia đình chính sách. Theo chân đoàn công tác đi thăm, tặng quà các Mẹ Việt Nam Anh hùng trong tiết trời nóng bức, cái nóng của thời tiết giao mùa như hùa cùng sự vắng vẻ của gia đình làm cho các mẹ thêm hao gầy, héo hắt. Người đầu tiên chúng tôi đến là mẹ Nguyễn Thị Đốn, ở xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh. Thắp nén nhang lên bàn thờ, nhìn vào di ảnh của các con, mẹ sụt sùi nói: "Mấy chục năm qua, cứ đến ngày giải phóng mẹ mong ngóng, chờ con từ đầu ngõ, hết giải phóng Quảng Ngãi rồi đến giải phóng Sài Gòn, người ta đi đánh giặc cùng nó đã về sum họp gia đình, con cháu vui vầy. Còn con mẹ đi biền biệt, nhà không một bóng người, nhớ thương con mỏi mòn !".

Đại diện đoàn công tác, Trung tá Trương Bá Chuẩn, Phó Chủ nhiệm Chính trị BĐBP tỉnh đã an ủi, động viên, trao quà và chúc sức khỏe mẹ. Mẹ khóc nghẹn ngào làm cho anh em chúng tôi không sao cầm được nước mắt. Với mẹ, nước mắt dường như đã khô cạn từ lúc các con mẹ lần lượt hy sinh, không còn đủ để chảy trên khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của mẹ. Mẹ kể: "Vượt cạn sinh con ra đời đau một, nhận tin con hy sinh đau gấp mười lần.

Nhưng so với những người mẹ khác, mẹ luôn tự hào về truyền thống của gia đình. Tự hào không phải vì danh hiệu này, danh hiệu nọ mà tự hào vì con mẹ đã chiến đấu, hy sinh cho đất nước, cho nhân dân". Ở cái tuổi 92, không còn minh mẫn nhưng mẹ vẫn nói những lời nói khiêm nhường, chúng tôi vô cùng cảm phục đức độ của mẹ. Thấy nhà có khách, chị hàng xóm chạy sang pha trà mời nước, nói với chúng tôi: "Có mấy anh đến thăm, trông mẹ tươi tắn, hoạt bát hơn, chứ mấy ngày nay, mẹ buồn lắm". Dù rất muốn được ngồi lâu bên mẹ để mẹ vui hơn, song vì công việc bộn bề, chúng tôi chào mẹ và hẹn vào dịp khác.

Địa chỉ tiếp theo đoàn chúng tôi đến là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hiệp, có chồng và con độc nhất hy sinh. Chồng mẹ là cán bộ xã, con mẹ là liệt sỹ Vi Ngọc Anh, chiến đấu trong lực lượng An ninh vũ trang Quảng Ngãi. Theo nhiều đồng đội kể lại, anh là chiến sĩ trong tổ Hoàng Anh, đơn vị nổi tiếng với những chiến công trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Mẹ Hiệp nay tuổi đã cao, sống một mình trong căn nhà tình nghĩa được xây dựng từ năm 1992, hiện đã bị xuống cấp, hư hỏng. Tuổi già cùng với những vết thương tra tấn, hành hạ trong chiến tranh, làm cho sức khỏe mẹ suy kiệt dần, đôi mắt không còn nhìn thấy trọn vẹn ánh sáng để nhận ra những người khách đến thăm mẹ.

Tôi nói, anh em con ở cùng đơn vị với anh Vi Ngọc Anh, đến thăm chúc sức khỏe mẹ. Mẹ bảo: "Con tui nó tham gia cách mạng lâu rồi, nhà neo người mà không thấy nó về, chỉ có mấy chú đồng đội cũ thỉnh thoảng đến thăm". Mẹ bây giờ không còn minh mẫn nữa, ký ức bị ngắt quãng, nhớ đâu nói đấy, có lúc mẹ bảo con mẹ hy sinh, lúc mẹ trách sao anh không về. Nghe các anh ở địa phương kể lại, năm rồi, mẹ bị bệnh phải cấp cứu mấy lần. Có lần mẹ bị bệnh, đưa xuống Bệnh viện Quảng Ngãi điều trị. Khi tỉnh dậy, thấy không phải nhà mình, mẹ ôm quần áo rời khỏi bệnh viện, đi lạc. May có mấy anh công an phát hiện đưa về nhà. Tôi hỏi, mẹ có dặn dò, nhắn gửi điều gì với anh em chúng con không? Mẹ bảo: " Nhà cửa hư hết rồi. Nhờ mấy chú xin Nhà nước cho sửa lại cái nhà để mẹ ở, thờ chồng, chờ con".

Đến thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đương, ở xã Phổ An, huyện Đức Phổ, lần này, sức khỏe mẹ có phần yếu hơn. Chị Ngô Thị Tiễn, con dâu thứ hai của mẹ tâm sự: "Từ khi chồng tôi và các anh đi chiến đấu, lần lượt hy sinh, mẹ không thể nào nguôi ngoai được. Cứ đến ngày này là mẹ đến trước bàn thờ tổ tiên khấn vái gọi các anh về. Giờ mẹ chỉ còn trông nhờ vào tôi. Tuổi già xế bóng, chỉ có hai mẹ con với nhau, con cháu đi xa hết, buồn lắm".

Đất nước hòa bình, các mẹ lại đối mặt với cảnh tuổi già. Đêm hôm trái gió, trở trời, không người thân bên cạnh. Tôi chỉ mong sao những cơn mưa gió vô thường sẽ không đến nơi mẹ nằm, để mẹ sống khỏe, sống lâu cho chúng tôi có dịp tri ân. Trên đường công tác trở về, anh Trương Bá Chuẩn tâm sự: "Của một đồng, công một lượng. Quà cho mẹ về vật chất chỉ túi bánh, gói trà ..., nhưng món quà tinh thần là vô giá. Những lần đến thăm thế này như liều thuốc bổ giúp mẹ sống vui, sống khỏe, trường thọ và đây cũng là dịp để người lính biên phòng đền đáp những cống hiến, mất mát hy sinh cho đất nước, cho dân tộc của các Mẹ Việt Nam Anh hùng".

Nguyễn Văn Tánh

Bình luận

ZALO