Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Chủ nhật, 05/12/2021 05:54 GMT+7

Tháng Tám về thăm quê Bác Tôn

Biên phòng - Nằm giữa dòng sông Hậu, được phù sa bồi đắp quanh năm, xã Mỹ Hòa Hưng (hay còn gọi là Cù Lao Ông Hổ), thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang bốn mùa cây trái trĩu cành, đồng lúa rập rờn xanh tốt, không gian thoáng đãng, hiền hòa… Nơi đây đã sinh ra người cộng sản trung kiên, nhà lãnh đạo cách mạng kiệt xuất: Chủ tịch Tôn Đức Thắng…

5b7ccb97455714e5d20000d4
Đền tưởng niệm Chủ tịch Đức Thắng. Ảnh: Trần Sang

Những ngày giữa tháng Tám, chúng tôi về xã Mỹ Hòa Hưng trong không khí lễ hội tưng bừng. Chính quyền và nhân dân An Giang đang chuẩn bị lễ kỉ niệm 130 năm Ngày sinh Chủ tịch Tôn Đức Thắng (20/8/1888 – 20/8/2018). Đối với nhân dân xã Mỹ Hòa Hưng nói riêng và nhân dân tỉnh An Giang nói chung, mỗi dịp sinh nhật Bác Tôn đều như những ngày hội. Năm 2012, Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng tại Mỹ Hòa Hưng đã được Thủ tướng Chính phủ công nhận Di tích lịch sử cấp Quốc gia đặc biệt. Đây là niềm vui lớn cho quê hương Bác Tôn và nhân dân tỉnh An Giang.

Từ thành phố Long Xuyên, mất khoảng 15 phút đi phà thì đến Mỹ Hòa Hưng. Một khoảng không gian yên bình mở ra, theo con đường trải nhựa dài thẳng tắp, đi tiếp vài trăm mét sẽ tới Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng, vừa uy nghi, vừa giản dị.

Không nhớ rõ đây là lần thứ mấy đến Mỹ Hòa Hưng, nhưng mỗi lần đến, trong tôi lại dâng lên niềm cảm xúc khó tả. Không chỉ là sự ngưỡng vọng, tôn kính trước tấm gương của một người cộng sản bất khuất, một nhân cách sống mẫu mực, trong sáng, mà còn được đắm mình trong một không gian thoáng đãng, khí hậu trong lành, yên ả, khác xa với sự ồn ào, hối hả và ngột ngạt nơi phố thị. Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng được bao bọc bởi một vườn cây mát mẻ, những thảm cỏ xanh tươi, bắt đầu được đầu tư tôn tạo từ tháng 12-1988, khi Bộ Văn hóa - Thông tin (nay là Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) có quyết định công nhận ngôi nhà ở ấp Mỹ An, xã Mỹ Hòa Hưng là di tích lịch sử, lưu niệm thời niên thiếu của Chủ tịch Tôn Đức Thắng. Sau khi có quyết định, chính quyền tiến hành việc tôn tạo, trùng tu và quy hoạch xây dựng, để đến hôm nay, nơi đây trở thành khu di tích lịch sử phục vụ du khách trong và ngoài nước đến tham quan, du lịch.

Khu di tích gồm nhiều hạng mục như: Nhà trưng bày giới thiệu về cuộc đời hoạt động của Bác Tôn, nhà lưu niệm thời niên thiếu, đền tưởng niệm, nhà trưng bày các tác phẩm nghệ thuật điêu khắc gỗ, chiếc phi cơ chở Bác Tôn vào Sài Gòn dự lễ mít tinh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; mô hình nhà lán của Bác Tôn ở ATK (Thái Nguyên); cầu treo dài 80m đón khách tham quan bằng đường sông và nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật khác... Mỗi khu có một vẻ đẹp riêng, được thiết kế lồng ghép với hệ thống công viên, cây xanh, những con rạch nhỏ, cầu kiều, ao cá cùng với những con đường nội bộ thoáng và đẹp.

Cứ mỗi lần trở lại Mỹ Hòa Hưng, tôi đều đến Đền tưởng niệm để thắp một nén nhang tưởng nhớ Người và chiêm ngưỡng bức tranh bằng chất liệu gáo dừa, do họa sĩ Bùi Quang Vinh phác thảo “Bác Tôn và quê hương An Giang” thật ấn tượng và ý nghĩa... Kế đến, tôi tham quan nhà lưu niệm, trưng bày các hình ảnh, kỷ vật về cuộc đời hoạt động cách mạng của Người. Đến đây, trong tôi cứ hiển hiện hình ảnh một chàng thanh niên cương nghị của đất Cù Lao Ông Hổ rời phà Ô Môi, đi hoạt động cách mạng hơn nửa thế kỷ mới có dịp về thăm lại quê hương...

Bất cứ ai đến tham quan ngôi nhà thời niên thiếu Bác Tôn từng sống, sẽ có cảm nhận về một thời tuổi thơ của Người ở nơi đây và hiểu được điều gì đã hun đúc nên ý chí người cộng sản kiên trung. Ngôi nhà được xây theo kiểu nhà sàn ba gian, kiểu nhà truyền thống của người dân Nam bộ, có chân tán, cột gỗ, nền sàn lót ván, mái lợp ngói âm dương. Bên trong ngôi nhà còn lưu giữ nhiều hiện vật như bộ ngựa gỗ, tủ thờ cẩn ốc xà cừ... Phía sau ngôi nhà là phần mộ song thân của Bác. Dù đã được nhiều lần trùng tu, tôn tạo, nhưng khu này vẫn được bảo tồn nguyên trạng.

Đến Mỹ Hòa Hưng, du khách không những được nghe nhiều câu chuyện về Bác Tôn và gia đình, mà còn được nghe nhiều giai thoại về vùng đất và con người nơi đây. Trong những giai thoại đó, có giai thoại vì sao nơi đây mang tên là Cù Lao Ông Hổ: Xưa kia, khi vùng đất này còn là một cồn nhỏ hoang vu, cây cỏ mọc rậm rạp, bãi bồi um tùm lau sậy, thú dữ khắp nơi, nhất là hổ, báo từ vùng Thất Sơn thường về đây kiếm ăn. Nhưng con người đến đây sinh cơ lập nghiệp ngày một đông, rồi đến lúc cồn được phát quang, dần trở nên trống trải, hổ, báo cũng lặng lẽ trở về Thất Sơn. Thỉnh thoảng, nhớ đất xưa, rừng cũ, hổ lại lặn lội về cù lao. Vào một đêm trăng sáng, dân làng chợt thấy một con hổ to cỡ con bò ngồi lặng im trên đầu cồn nhìn xuống cù lao. Dân làng hò nhau tay gậy, tay dao cùng đuổi hổ. Lạ thay, hổ không hốt hoảng tấn công lại con người mà ung dung đập đuôi nhảy xuống nước bơi qua sông, đi về hướng Thất Sơn. Nhiều năm về sau, vào những đêm trăng sáng, người ta lại thấy hổ về... Dân làng bàn tán xôn xao và cho rằng hổ không hại người, nó còn nhớ nơi ở cũ nên về “thăm”. Vậy thì không phải hổ thường mà là Thần Hổ về viếng đất cồn. Kể từ đó, dân làng dựng lên một ngôi miếu thờ Ông Hổ. Ngôi miếu Ông Hổ hiện vẫn còn trên đất cù lao. Còn rất nhiều giai thoại về vùng đất này, trong đó, con người sống chan hòa và cảm hóa được thú dữ... Đó là giai thoại đẹp về một thời khẩn hoang lập ấp.

Ngày nay, Mỹ Hòa Hưng đã khoác lên mình chiếc áo mới, đầy kiêu hãnh. Không chỉ tự hào là nơi sinh ra người con ưu tú là Chủ tịch Tôn Đức Thắng, mà còn tự hào là một xã văn hóa, đời sống người dân ngày càng được nâng cao. Đặc biệt, Mỹ Hòa Hưng thật sự tạo nên sức bật từ phong trào xây dựng nông thôn mới và cũng là một trong những xã điểm xây dựng nông thôn mới của tỉnh. Đường sá đã được nâng cao và trải nhựa phẳng lì. Nhà nhà làm lại hàng rào dâm bụt thông thoáng và mát mẻ. Hệ thống đèn chiếu sáng đã gần hết 15km đường nội xã. Những cây cầu được xây mới bằng bê tông, kiên cố... Đúng là, Mỹ Hòa Hưng đã có một cuộc “cách mạng” về cơ sở hạ tầng. Dù là vùng đất thấp, nhưng từ nay mùa lũ về, dân Cù Lao Ông Hổ không còn lo sợ nữa.

Trên chuyến phà rời Mỹ Hòa Hưng, gió sông Hậu lồng lộng thổi, trong tôi chợt ngân lên câu đối của nhà thơ Hồ Thanh Điền về con người và vùng đất này: “Tựa lưng Bảy Núi, uống nước Cửu Long, Mỹ Hòa Hưng ngời danh xứ sở/ Khơi lửa Ba Son, kéo cờ Hắc Hải, Tôn Đức Thắng rạng tiếng non sông”.

Trần Sang

Bình luận

ZALO