Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Chủ nhật, 27/09/2020 03:14 GMT+7

"Bác khen vợ chồng tôi chung thủy..."

Biên phòng - "Chúng tôi yêu nhau, hứa hôn từ năm 1948. Nhưng cũng phải đợi đến 18 năm sau mới được gặp lại nhau" - Bà Lê Thị Ngọc Ánh mở đầu câu chuyện với chúng tôi như vậy, trong lần gặp má cùng đoàn lão thành cách mạng quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội viếng Bác đầu tháng 4 vừa qua. Năm nay, bà Ánh đã 86 tuổi và đi lại bằng xe lăn.

Bà Lê Thị Ngọc Ánh vào Lăng viếng Bác (người mặc áo dài đi sau là cô con gái Cổ Lê Chung Thủy của bà). Ảnh: Minh Trường

"...Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta

Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa

Chỉ biết quên mình cho hết thảy

Như dòng sông chảy nặng phù sa..."

(Theo chân Bác - Tố Hữu)

Năm đó, sau khi hứa hôn, ông Cổ Dư Trân làm công tác quân giới của miền Đông Nam bộ. Hiệp định Genève năm 1954 được ký kết, ông tập kết ra Bắc rồi học Đại học Bách khoa Hà Nội (khóa 2). Ra trường, ông được điều lên Khu gang thép Thái Nguyên công tác một thời gian, sau đó được đi học ở Romania rồi về Bộ Cơ khí và Luyện kim đến ngày đất nước thống nhất. Còn bà Ánh ở lại miền Nam hoạt động vừa công khai, vừa bí mật tại khu Sài Gòn - Gia Định và bị địch bắt tù đày. Sau khi ra tù, người ốm yếu, đồng chí Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc) cho bà Ánh ra Bắc, công tác ở Đoàn Đại diện đặc biệt Cộng hòa miền Nam Việt Nam do ông Nguyễn Văn Tiến làm Trưởng đoàn, ông Nguyễn Phú Soại làm Phó Trưởng đoàn và 7 ủy viên khác, bà là một trong số 7 ủy viên đó. Khi ở miền Nam, do ông bà hoạt động khác địa bàn nên đa phần sống xa cách nhau, chỉ khi ra Hà Nội mới được sống bên nhau. Có lần, ông bà đến thăm bác Tôn, bác bảo: "Nhờ có Bác Hồ nên hai cháu mới được gần nhau đấy!".

Năm 2005, vào dịp kỷ niệm 30 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Đài Truyền hình thành phố Hồ Chí Minh (HTV9) thực hiện cầu truyền hình trực tiếp "Chung một bóng cờ", trong đó có rất nhiều tư liệu quý về Đoàn Đại diện đặc biệt Cộng hòa miền Nam Việt Nam và nhiều hình ảnh của bà Ánh trong những lần gặp Bác. Bác đặc biệt ưu ái các thành viên của đoàn nên Người thường hay đến thăm, mọi người hiểu đó là tấm lòng của Bác dành cho đồng bào miền Nam mà họ là đại diện, chứ không riêng gì đối với họ. Trong một lần được gặp Bác, Người khen: "Cháu trai làm nhiệm vụ xây dựng CNXH ở miền Bắc vẫn chung thủy, cháu gái ở miền Nam cũng chung thủy. Thế là cả hai cháu đều chung thủy". Năm 1966, ông bà có con, nhớ lời Bác khen, ông bà đặt tên cô con gái là Cổ Lê Chung Thủy và lớn lên trong lòng miền Bắc XHCN.

Mỗi lần Bác đến Đoàn Đại diện đặc biệt Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Người đều đem kẹo bánh chia cho các cháu. Năm 1969, sức khỏe Bác đã yếu, Người vẫn đến cơ quan của đoàn (số 19-21 Hai Bà Trưng, Hà Nội) và đây là lần cuối cùng Bác đến thăm mọi người. Lúc này, bà Lê Thị Ngọc Ánh đang đi học tại trường Nguyễn Ái Quốc, Cổ Lê Chung Thủy lúc đó mới 3 tuổi nên theo má xuống trường. Không thấy hai má con, Bác hỏi mọi người: "Sao không thấy mẹ con cô Ánh?". Ngày Bác mất, bà Ánh ở trong Đoàn Đại diện Chính phủ Cộng hòa miền Nam Việt Nam vào viếng Bác mà trái tim bà nghẹn ngào đau xót như bao người Việt Nam khác. Với bà Ánh, mỗi lần gặp Bác, bà đều cảm nhận rằng, tình cảm của Người dành cho các thành viên trong Đoàn Đại diện đặc biệt Cộng hòa miền Nam Việt Nam không chỉ là tình cảm của Bác dành cho miền Nam, mà còn là tình cảm ruột thịt của một người cha đối với những đứa con thật yêu thương, gần gũi và ấm áp.

Bà Ánh cho biết, từ ngày Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh mở cửa, bà đã nhiều lần ra viếng Người. Từ sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về thành phố Hồ Chí Minh sinh sống. Bây giờ, trong căn nhà số 19, đường Phan Tây Hồ, phường 7, quận Phú Nhuận, một bàn thờ Bác Hồ được đặt trang trọng như một điểm tựa tinh thần đối với bà Ánh.

Quý Hoàng - Minh Trường

Bình luận

Liên kết hữu ích
ZALO