Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ bảy, 13/08/2022 01:23 GMT+7

Nơi bình minh bắt đầu

Biên phòng - Sau bao lần lỡ hẹn, vậy là tôi đã có mặt tại vịnh Cam Ranh để bước vào hành trình đến với Trường Sa giữa một chiều tháng Tư nắng như hờn mát. Con tàu HQ 996 dường như đã quá quen với những buổi tiễn đưa lưu luyến như hôm nay, rúc một hồi còi dài lẫm liệt tạm biệt đất liền... Mũi tàu mở sóng, thẳng hướng Biển Đông. Trường Sa - đó là nơi đầu tiên trên đất nước ta đón bình minh khởi đầu ngày mới. Như những đàn cá theo gió nồm Nam hối hả về ngụ nơi những rạn san hô, tàu chúng tôi cũng hối hả ra với vùng đảo ngọc mến yêu, mang theo bao niềm mến thương của đất liền gửi tới đảo xa.

fp6u_8-1.JPG
Tác giả (đứng hàng đầu, bên phải) với những người lính trẻ ở Trường Sa.     Ảnh: V.A

Trên bản đồ quốc tế, quần đảo Trường Sa có tên là Paracel và được giới địa chất học khẳng định đây là quần đảo san hô. Còn nói theo chữ của các cụ ta xưa thì Trường Sa là một dải cát dài. Nhưng đâu phải tất cả đều đã là đảo. Có nơi mới chỉ đang là một vỉa san hô ngầm còn chìm sâu dưới nước. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, với giới hạn phân bộ ở độ sâu từ 30 đến 40m dưới mực nước biển, các rạn san hô này là yếu tố quan trọng tạo nên sự đa dạng và nguồn lợi hải sản cho các đảo, đồng thời có ảnh hưởng rất lớn đến sự hình thành tiếp nối của các đảo trong tương lai.

Nhưng những người lính Trường Sa đâu chịu chờ lâu đến thế. Ở hầu hết những đảo nổi chúng tôi đến thăm như Song Tử Tây, Sơn Ca, Nam Yết, Sinh Tồn... đâu đâu cũng hối hả nhịp sống công trường và bóng áo xanh ba màu của những chiến sĩ công binh cứ loang loáng trước mặt tôi những bước đi khỏe khoắn, trên vai là những bao xi măng, cát và đá vỉa - vật liệu cho các công trình trên đảo.

Khác rất nhiều với hình dung của chúng tôi, Trường Sa lúc này như một chàng trai vạm vỡ với các công trình an ninh quốc phòng, hệ thống phòng thủ đảo được bố trí khoa học, đảm bảo bí mật, bất ngờ và hiệu quả cao trong tác chiến. Chang chang nắng gió rồi lại quần quật mưa bão... nhưng các công trình chưa bao giờ vì thế mà lơi nhịp thi công. Tôi đứng xem một nhóm chiến sĩ công binh tuổi đời mới mười tám, đôi mươi thực hiện công đoạn đổ bê tông một đoạn kè giữa buổi trưa rát bỏng trên Song Tử Tây, mà có cảm giác như mồ hôi các em đã thấm vào xi măng, cát đá. Vị mặn của mồ hôi dẫu không bằng nước biển, nhưng đảo đã thêm cao, thêm rộng hơn sau những giọt mồ hôi và đôi tay chai sần của họ.

Vào những ngày chúng tôi đến Trường Sa, thì cả nước lại đang ngùn ngụt lửa lòng khi Trung Quốc đưa giàn khoan cứa vào da thịt mẹ - Tổ quốc, hòng cắt lìa đứa con Hoàng Sa dẫu 40 năm nay lưu lạc nhưng chưa lúc nào nguôi thương nhớ. Tôi có cảm giác đằng sau nụ cười rất tươi đem ra đãi khách của những người lính trên các điểm đảo là nỗi lo âu đè nặng. Khách đến thăm đảo đợt này đâu chỉ có đoàn công tác của chúng tôi, bởi ngay sau khi tiễn đoàn rời đảo là anh em lại lao vào chuẩn bị đón hàng trăm đồng đội có nhiệm vụ hiệp đồng diễn tập phòng thủ đảo đang chờ trên những chiến hạm đậu cách đó không xa.

Nắng tràn trên bề mặt đảo, gió thả sức trên cao, sóng dội vào bờ kè trắng xóa. Hoa phong ba, hoa bàng vuông nở bung từng chùm trắng phớt xanh vời vợi... Không có gì khác lạ. Nhưng chỉ cần tinh ý một chút sẽ nhận thấy, ở hầu hết các đảo nổi, từ bộ đội hải quân cho đến bộ đội ra-đa, không quân; bộ phận nhà đèn, khí tượng đến các hộ dân trên đảo... đâu đâu cũng tràn ngập không khí khẩn trương, tất bật.

Những bộ phận phụ trách đón khách ra thăm đảo bận rộn đã đành, còn số thuộc biên chế các cụm chiến đấu trên đảo vẫn miệt mài bám thao trường bãi tập với phương châm "Thao trường đổ mồ hôi - chiến trường bớt đổ máu" và "Không để cho Tổ quốc bị bất ngờ". Các phương án chiến đấu, phương án bảo vệ đảo được các anh tập luyện thường xuyên. Quá trình diễn tập luôn coi trọng huấn luyện đồng bộ chuyên sâu trong mọi điều kiện thời tiết, giúp khả năng sẵn sàng chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ trên đảo luôn đạt trình độ cao.

Và tôi chợt hiểu, sự khẩn trương ấy vì bao điều thiêng liêng không thể nói thành lời. Và chúng tôi cảm nhận được khi bắt gặp một thoáng yên bình nơi Trường Sa Lớn. Thấp thoáng sau những lùm cây là mái chùa cổ kính, rồi lớp học cho các em thơ. Tất cả các em cùng ngồi chung một phòng học và cô giáo đến với từng em hướng dẫn các em học tập theo chương trình của mình. Sự khẩn trương của người lính Trường Sa nói riêng và lính Hải quân nói chung chính là để cho bao em thơ được sống trong hòa bình, hạnh phúc.

Từ lớp học này những con chữ Tổ quốc, quê hương, Trường Sa... đã dần hình thành ý nghĩa trong trái tim của mỗi em nhỏ. Các em cũng chính là những người lính nhỏ, những người lính kiên cường giữa nơi đầu sóng ngọn gió. Chắc rằng sau này dù có đi đâu, ở đâu, nhưng quãng đời tuổi thơ gắn bó với đảo xa của các em vẫn mãi là những ký ức không thể nguôi quên.

Để lại trong chúng tôi những ấn tượng khó nhạt phai nhất chính là đảo Nam Yết. Giữa trùng dương bao la, đảo vẫn biết mấy thơ mộng với những tán dừa xanh, những cây nhàu, mù u, đu đủ đua nhau kết quả. Đó là thành quả của hàng ngàn ngày công lao động, sự chắt gạn từng giọt nước, từng nắm đất của những người lính làm nhiệm vụ canh giữ đảo.

Đã thành thông lệ, trên những con tàu chuyển quân ra Trường Sa ngoài nhu yếu phẩm, còn có cả những bao đất. Mỗi người lính mới ra đảo đều mang trong ba lô một nắm đất quê hương mình. Phải chăng, ở Nam Yết hay bất cứ hòn đảo nào ở Trường Sa, đất lành trên san hô đều đến từ mọi miền quê đất Việt. Người Cà Mau mang về đây vốc phù sa đất Mũi, người Bình Định mang về nắm đất miền thượng võ Tây Sơn, người Quảng Trị mang vốc đất lấy từ thành cổ, người Quảng Bình mang vốc cát trắng bên bờ Nhật Lệ...

Và các anh cũng không quên mang theo những bình nước mang từ những dòng sông quê hương, từ Cửu Long, Đồng Nai, Sài Gòn hùng tráng đến dòng sông Hương thơ mộng, sông Mã anh hùng... Đất và nước mang ra Trường Sa này sẽ được đắp bồi tưới tắm cho những hàng phong ba, bão táp trên đảo. Thật ấm lòng biết bao khi biết rằng cả "đất, nước" trăm miền đang hòa vào nắng gió, hòa vào sóng cát, đang kề vai sát cánh với quần đảo tiền tiêu.

Nhưng Cô Lin, cái điểm đảo chỉ nhỏ như một vết chấm trên bản đồ mới là nơi trong lòng tôi thực sự đang ngóng đợi. 26 năm trước đây, cái tam giác Cô Lin - Len Đao - Gạc Ma ấy đã trở thành "tam giác máu". Vượt qua chừng ấy năm, nỗi đau không hề nguôi và vùng biển mang tên "tam giác máu" năm nào vẫn luôn là "tam giác lửa", vẫn còn nguyên sự căng thẳng, trạng thái báo động sẵn sàng chiến đấu bảo vệ biển - đảo của Hải quân Việt Nam trước những hành động khiêu khích, hung hăng không đoán trước.

Lên đảo, lại nhớ đến lễ thả hoa tưởng niệm khi đi qua vùng biển Gạc Ma. Những chiếc tàu chiến mang tên Giang Vệ thuộc hạm đội Nam Hải, Đông Hải của Trung Quốc đang đỗ tại Gạc Ma nhất loạt quay mũi về phía chúng tôi nửa như hăm dọa, nửa như dè chừng. Trung úy Minh - chiến sĩ lái xuồng CQ (xuồng chủ quyền) trên tàu HQ 996 nói với tôi rằng, những vòng hoa thả xuống biển luôn trôi về Gạc Ma. Mặc dù Minh cũng lí giải rằng hoa trôi về phía đó là do dòng biển, song trong thâm tâm, tôi vẫn tin rằng anh linh 64 người lính đã nằm lại "tam giác lửa" này đã dìu hoa về phương ấy, dìu về nơi máu thịt của Trường Sa.

26 năm qua, cùng với Len Đao, những người lính Cô Lin đêm nào cũng thức, cũng chong mắt dõi biển xa, ngón tay luôn áp trên cò súng. Thời điểm chúng tôi đến Cô Lin, Trung Quốc đã điều ra Gạc Ma gần 200 tàu vận tải đường biển cỡ lớn để phục vụ cho việc xây dựng trên đảo cùng 10 tàu phòng hộ tên lửa Giang Vệ.

Đặc biệt, còn có tàu nạo vét Thiên Kình với các trang thiết bị bào vét hiện đại, có thể đào sâu đến 30m với công suất khoan 4.000kw và công suất nạo vét là 4.500m3/giờ. Điều ra Gạc Ma một số lượng tàu lớn đến như vậy, có thể thấy dã tâm của Trung Quốc là rất lớn. Họ không chỉ chiếm giữ trái phép một phần lãnh thổ của Việt Nam, mà còn muốn xây dựng Gạc Ma trở thành một căn cứ vững chắc làm bàn đạp cho những bước chân xâm lăng của họ sâu dần xuống Nam Biển Đông.

Nhìn cậu lính trẻ đứng canh trên chốt canh cao nhất đảo chìm Cô Lin giữa lúc đồng đội của em đang cùng chúng tôi giao lưu văn nghệ, thấy thương biết mấy nụ cười hiền như hoa phong ba trên gương mặt đầy nắng. Vì cũng là người lính, tôi hiểu đồng đội của tôi nơi đảo chìm tiền tiêu này đã luôn tự định hướng tư tưởng, giữ vững bản lĩnh chính trị của chính mình. Tinh thần sẵn sàng chiến đấu và độc lập tác chiến, sẵn sàng hi sinh của những người lính ở đây rất cao.

Giữa những ngày Biển Đông dậy sóng, khi những bóng ma hắc ám còn đang rình rập để giằng xé những "đứa con đảo" ra khỏi đất mẹ Việt Nam, tôi có cảm giác cả Trường Sa đang phấn đấu thành đảo thép, thành "chiến hạm" nổi kiên cường giữa trùng khơi. Những người lính Trường Sa sẽ phải căng mình giữa bão tố phong ba, giữa bao hiểm họa luôn cận kề để giữ vững một phần máu thịt phía Đông Tổ quốc.

Ở Trường Sa, thắm và đậm nhất là nắng và gió. Nhưng nắng và gió cũng không thể thắm đậm hơn màu cờ Tổ quốc. Nhìn cờ bay, chợt hiểu vì sao 64 cán bộ, chiến sĩ đảo Gạc Ma đã lấy lá cờ Tổ quốc quấn vào thân thể mình rồi bình thản chắn những luồng đạn của kẻ tàn bạo năm nào.
Hình ảnh ấy kiên cường và lẫm liệt biết bao!

Lá cờ của Tổ quốc mới thiêng liêng và kỳ vĩ biết bao!
Phạm Vân Anh

Bình luận

ZALO