Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ sáu, 16/04/2021 08:10 GMT+7

Những người thầy tận tụy trên vùng cao

Biên phòng - Cứ vào chiều thứ 7 hằng tuần, những thầy, cô giáo của trường Phổ thông Dân tộc bán trú tiểu học (PTDTBTTH) Đắk Roong (xã Đắk Roong, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) lại "hóa thân" thành các tài xế xe ôm để đưa các học trò về nhà và chiều Chủ nhật lại bươn rừng vào bản đón các em trở lại lớp.

2dzj_21b
Vượt suối đưa học sinh quay trở lại trường học tập. Ảnh: Phạm Hoàng

Trường PTDTBTTH Đắk Roong được thành lập từ năm 2011, hiện có 395 em học sinh, phần lớn các em là người dân tộc Ba Na. Dù là bán trú, nhưng do trường cách nhà các học sinh hàng chục cây số đường rừng nên các em phải ở lại trường từ thứ 2 đến thứ 6, còn thứ 7 và Chủ nhật mới về nhà. Để quản lý tốt việc đến trường của học sinh, ngoài việc đưa đón các em ở xa, các giáo viên còn được phân công từng nhóm cùng phụ trách học sinh từng buôn, làng. Theo đó, lớp nào có học sinh nghỉ học thì cô giáo chủ nhiệm phải báo ngay cho giáo viên phụ trách làng đó để vận động đưa các em đến lớp. Tiền xăng xe, bảo trì máy móc thì các giáo viên tự bỏ tiền túi ra. 

Nhà của các em học sinh nơi đây hầu hết nằm treo trên những triền núi cao, đường vào bản phải bám theo các sườn núi. Các thầy, cô thường phải tới tận nhà để vận động học sinh đến lớp, làm công tác tư tưởng để phụ huynh hiểu được tầm quan trọng của việc học. Dù cho gian nan, nguy hiểm, nhưng những "người lái đò" vẫn không quản ngại, âm thầm đi gieo chữ và luôn tự hào về nghề giáo, tự hào vì mình đã góp công đem con chữ đến với đồng bào các dân tộc nơi đây.

Để hiểu hơn về công việc nhọc nhằn của thầy, cô, chúng tôi theo chân thầy Phạm Quốc Tuấn, Hiệu trưởng nhà trường trong chuyến đi "lùng" học sinh. Đúng 3 giờ sáng, trong cái lạnh buốt của núi rừng Tây Nguyên, thầy cùng chúng tôi đi xe máy vào bản cách trường hơn chục cây số đường rừng.

Con đường đất đỏ bazan lầy lội vì những cơn mưa rừng đêm qua làm hành trình thêm gian nan. Chiếc xe máy đã được độ chế thêm bánh xích dưới bánh để chống trơn, nên qua được những đoạn đầm lầy. Thầy Tuấn tâm sự: "Các chú thông cảm, chứ phải đi giờ này, may ra mới gặp được các bậc phụ huynh. Sáng là bà con lên rẫy làm việc, khó tìm lắm. Năm nào cũng vậy, công việc đầu tiên là lo giấy tờ hợp lệ cho các em, sau đó đến duy trì sĩ số. Học sinh lớp 1 ở đây đi học phần lớn là 3 không: Không biết tiếng Việt, không giấy khai sinh, không hộ khẩu nên thầy cô phải tự lo hết".

Tờ mờ sáng, thầy Tuấn và chúng tôi đã đến được làng Đắk Ho. Thầy dựng xe trước nhà em Đinh Puih. Gõ cửa liên tục, bố của Đinh Puih mới mở cửa mời chúng tôi vào nhà. Vội nhen bếp than lên cho ấm, bố Đinh Puih chào hỏi và có ý thắc mắc con đang ở trên trường, sao thầy lại đến nhà? Thầy Tuấn tiếp lời của cha Đinh Puih: "Trò Đinh Puih thiếu giấy khai sinh, sao anh không đi làm cho cháu? Tiện đường vào thăm mấy học sinh ở đây nên tôi vào để lấy giấy tờ đi làm giấy khai sinh cho cháu giúp anh".

n2hg_21a
Giáo viên trường PTDTBTTH Đắk Roong vận động gia đình cho học sinh tới lớp. Ảnh: Phạm Hoàng

Rời nhà Đinh Puih, thầy Tuấn tiếp tục hành trình, nhưng lần này không phải đi làm giấy khai sinh mà đi tìm học sinh bỏ học. Qua vài khúc cua lòng vòng, một căn nhà sàn đơn sơ hiện lên trước mặt, thầy Tuấn nhẹ nhàng bước tới gõ cửa, Đinh Meos nghe tiếng thầy vội chạy ra. Thấy Meos, thầy Tuấn kêu lớn: "Meos, đi đâu đấy, sao hôm qua em không đi học vậy?".  Meos vội gãi đầu giãi bày: "Con… Con đau chân, thầy ơi". "Đưa thầy xem chân nào" - Thầy Tuấn đáp lại. Nói rồi, thầy tiến lại chỗ Meos và dùng tay sờ kiểm tra. Kết quả, cậu học trò thú nhận chân không đau, đồng thời đồng ý về trường đi học.

Tiếp tục di chuyển sang căn nhà của em Đinh Phai, lúc này cả gia đình vẫn đang ngủ say. Nghe tiếng thầy Tuấn, bố Đinh Phai vội bật dậy mở cửa. Dường như quá quen hành động của thầy Tuấn, bố Đinh Phai chỉ ngay vào góc nhà nơi con mình đang ngủ. Thầy Tuấn vội đánh thức cậu học sinh dậy. Do Đinh Phai còn ngái ngủ, thầy Tuấn lấy áo khoác lên rồi bế cậu bé đưa ra xe.

Thầy Tuấn tâm sự với chúng tôi: "Nhiệm vụ hôm nay xem như xong. Hai em ở làng này hôm qua nghỉ học, giờ đã đưa các em trở lại trường. Giờ phải lo chạy xe về cho kịp ăn sáng, rồi tới lớp…". Hình ảnh người thầy chở 2 học sinh trên chiếc xe cà tàng bon bon chạy về trường khiến chúng tôi không hỏi thán phục bởi nghị lực gieo chữ ở vùng cao của các thầy cô trường PTDTBTTH Đắk Roong.

Tình cảm của những thầy, cô giáo ở đây không chỉ dừng lại ở đó, mỗi độ xuân về, Tết đến, họ lại quyên góp tiền để mua gạo nếp, thịt, đậu… để gói bánh chưng tặng các em và các gia đình nghèo trên địa bàn xã.

Tháng 10-2016, trường PTDTBTTH Đăk Roong đã vinh dự được tặng Cờ thi đua của Chính phủ. Thầy Hiệu trưởng Phạm Quốc Tuấn cũng được Thủ thướng Chính phủ tặng Bằng khen vĩ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ công tác giáo dục và đào tạo, dẫn đầu phong trào thi đua yêu nước năm học 2015-2016 của Gia Lai.

Tết 2016, các thầy, cô giáo nơi đây đã quyên góp được hơn 35 triệu đồng để gói bánh chưng tặng các học sinh nghèo. Với địa hình cô lập, giao thông đi lại khó khăn, hiểm trở nên các thầy, cô phải tự tăng gia sản xuất để hỗ trợ bữa ăn và giúp các em học sinh nghèo. Các thầy bắt lợn của nhà trường nuôi được để thịt, các cô lo chuẩn bị lá dong để gói bánh chưng. Chiều đến, thầy cô và các em học sinh cùng nhau nhóm lửa, nấu bánh. Hơn 1.500 chiếc bánh chưng đã được luộc chín dành tặng cho người dân trong xã và tất các học sinh trong trường. Tết Đinh Dậu vừa rồi, nhà trường cũng đã gói 400 chiếc bánh chưng tặng các em học sinh trong trường và gia đình.

Ngoài việc dạy học, các thầy cô giáo nơi đây còn lo cho các em bị bệnh nặng. Hàng ngày, các thầy, cô phải lo thuốc men, cơm cháo cho các em, vì bố mẹ chúng ở trên rẫy cả ngày biết đâu mà tìm.

Nhờ sự cố gắng và tâm huyết của những thầy cô cắm bản, nên năm học vừa qua, trong tổng số gần 395 học sinh của trường không có em nào bỏ học. Nhiều em nhập học không biết tiếng Việt nay đã đọc thông viết thạo.

Phạm Hoàng

Bình luận

ZALO