Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ hai, 10/05/2021 11:06 GMT+7

Mùa của hoa cải

Biên phòng - Bây giờ là mùa của hoa cải. Sáng nay đến cơ quan cô bạn thủ thỉ với mọi người như vậy. Bạn ao ước ngay bây giờ được đứng giữa mênh mông không gian của một đồng cải bao la rộng lớn mà ngắm, mà hít hà cho đẫy lồng ngực sự khát khao, đam mê màu vàng cháy bỏng. Không dưng tâm hồn tôi đồng điệu với bạn một cách lạ kỳ. Lòng cứ chộn rộn, nao nao dội về một cảm xúc khó tả. Cái màu vàng hoa cải thao thiết ấy dễ gì mà tôi có thể quên được.

Tuổi thơ của tôi, những ngày cuối Đông gắn liền với ký ức hoa cải. Bãi bồi dòng sông không biết bao nhiêu năm phù sa bồi đắp màu mỡ. Đến hẹn lại lên, mùa Đông, người dân quê tôi lại cặm cụi xới đất và gieo hạt cải. Hoa cải gắn liền ký ức một thuở nghèo khó với gia đình chúng tôi. Sáng sớm, tôi theo mẹ xuống bến sông múc từng thùng nước tưới cho cây. Thật lạ lùng, mới thoạt nhìn ai cũng nghĩ cây cải yếu ớt nhưng bản thân nó là một loại cây mạnh mẽ một cách phi thường.

Vượt qua không biết bao nhiêu đợt rét mướt, cải vươn lên xanh ngời rồi trổ những chùm bông vàng rực. Hoa cải, tôi ví chúng như muôn vàn loài hoa đồng nội khác, không mang vẻ đài các, quý phái kiêu sa, hoa cải bình dị chân chất như chính nơi nó được sinh ra, lớn lên. Tôi nhớ những buổi chăn trâu gần bến sông, chỗ những vồng cải đang vươn cao những bông vàng hươm, cả lũ túm tụm chạy đến mà nâng niu, hái hoa cải tết thành vương miện chơi trò cô dâu chú rể. Hoa cải rung rinh mỉm cười lại với lũ trẻ, hòa quyện cùng với màu nắng Đông nhàn nhạt thật bình yên đến làm sao.

Những bông hoa “đồng nội” đó tinh khôi diệu kỳ. Bất kể một ai đứng trước màu vàng ấy cũng đều ngỡ ngàng xuýt xoa thốt lên vì quá đẹp. Hoa cải dân dã, đơn sơ làm say đắm không biết bao nhiêu con mắt của kẻ si tình. Màu hoa cải tan dần trong dòng nhớ vàng rực miên man vô tận.

Có những lần về quê trùng dịp mùa hoa cải nở, lòng muộn phiền tôi rảo bước ra phía bến sông, nơi những vồng cải đang vàng rực, bỗng chốc như có một điều gì đó lạ kỳ, thần tiên tôi cũng chẳng thể lý giải được. Trăm lần như một lòng tôi chợt dịu lại, an yên quên đi những muộn phiền, tị hiềm, ganh đua trong cuộc sống. Gợn sóng trong lòng trôi theo màu vàng diệu vợi mà phiêu du với khung cảnh của đất trời... Tôi như thấy đất trời trẻ lại, lòng người và thiên nhiên quyện hòa làm một, mãi mãi không thể tách rời.

Cái màu vàng ấy tôi cũng đâu dễ nào quên được khi ký ức cứ rưng rức, nhung nhớ tới bữa cơm chiều đông nhà nghèo đạm bạc. Ngồng cải vừa chớm những nụ vàng xinh xắn mẹ cắt về rửa sạch xào với mỡ lợn hoặc chấm mắm ăn đưa cơm hết xẩy.

Tôi cứ nhớ mãi cái vị nồng cay, ăn the the nơi đầu lưỡi rồi xộc thẳng lên khoang mũi thêm cái vị ngòn ngọt mà thèm khát biết bao. Nói không quá thì đó có lẽ là những bữa cơm ngon và đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Và cũng nhờ từ bữa cơm nghèo với ngồng cải ấy những đứa trẻ nghèo như tôi đã khôn lớn trưởng thành. Bất giác, sau này lên phố thị, trong muôn vàn món ăn ngon khác nhau lòng tôi lại nhớ về món cải ngồng của mẹ.

Bây giờ là mùa của hoa cải. Dọc triền sông mẹ vẫn cặm cụi chăm từng bông cải vàng rực rỡ. Lòng tôi mênh mang buồn khi bỗng chốc thấy mình vụt lớn quá nhanh, ngày về quê để chạm vào màu vàng ấy có năm còn bị lỡ hẹn. Chao ôi, thật ghen tỵ biết bao nhiêu khi một người bạn nào đó đăng lên mạng xã hội bức ảnh đi giữa đồng hoa cải với màu vàng dịu dàng. Lúc đó tôi muốn mình được trở về quê nhà ngay lập tức, để chạm vào cái màu vàng diệu kỳ đó...

Cao Thơm

Bình luận

ZALO