Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ tư, 21/04/2021 06:57 GMT+7

Lấp lánh Tả Ló San

Biên phòng - Đường lên Tả Ló San (xã Sen Thượng, Mường Nhé, Điện Biên) cứ cao rồi cao mãi, cứ thẳng vào rừng già sâu hun hút, trên con đường chênh vênh nơi đỉnh núi. Rồi thì cũng thấy Tả Ló San với những mái nhà gianh đã cũ, bộ quần áo truyền thống đỏ, đen phơi vắt qua hàng rào. Đến, nghe và nghĩ, tôi nhận ra đằng sau cảnh bình yên ở nơi cực Tây Tổ quốc có biết bao khát vọng đổi thay của những người gắn bó với rừng thẳm.

9da1_10b-1.JPG
Phát quang đường đi ở bản Tả Ló San.

Trở lại Tả Ló San

Tôi đến Tả Ló San đúng dịp Bí thư Huyện đoàn Pờ Hùng Sang dẫn 100 đoàn viên thanh niên tình nguyện của huyện Mường Nhé về Tả Ló San để giúp bà con. Bí thư Pờ Hùng Sang là người Hà Nhì, quê ở bản Tả Kố Khừ, xã Sín Thầu. Anh bảo: Người Hà Nhì đã về Tả Ló San dựng nhà, làm nương từ rất lâu rồi. Chiến tranh, bom đạn khiến họ phải di chuyển về tuyến sau.

Trước năm 1998, cha tôi Pờ Dần Sinh là Chủ tịch xã Sín Thầu triển khai chủ trương của Nhà nước về việc di dân ra biên giới. Lúc ấy, ở Sín Thầu, nhiều người nghiện thuốc phiện, bộ đội và chính quyền địa phương thường xuyên tổ chức những đợt cai nghiện tập trung. Cha tôi đã đưa ra ý kiến tập hợp những người đàn ông bị nghiện đưa về Tả Ló San vừa cách li cai nghiện, vừa để phát quang lấy chỗ dựng nhà đưa dân về.

Rồi những người lính Biên phòng cũng về làm nhà ở với bà con. Nằm sát đường biên, trong rừng thẳm lại không có đường, Tả Ló San như cách biệt với bên ngoài, nên bao nhiêu năm mọi thứ gần như vẫn thế. Để rồi hôm nay, bản làng bé nhỏ này đâu đâu cũng thấy bóng người, tiếng nói cười vui. Đến chiều, những con đường trong bản đã được dọn sạch sẽ. Mấy bụi cây chắn lối đi được chặt bỏ. Rãnh nước được khơi thông và đặc biệt, trẻ em có khoảng sân mới được san bằng để chạy nhảy.

Đại úy Dương Mạnh Long gắn bó với mảnh đất ngã ba biên giới này từ rất lâu rồi. Anh là một trong những người đầu tiên đến xây dựng khi Đồn BP A Pa Chải tái thành lập ngày 3-1-2007. Suốt những tháng năm ấy, người lính quân y này đã đặt chân đến khắp các bản làng, Tả Ló San không là ngoại lệ. Vậy nên, khi có quyết định thành lập Đồn BP Sen Thượng, anh được điều động về nhận nhiệm vụ ở đơn vị mới.

Gọi là đơn vị mới, nhưng bà con ở Tả Ló San này, có ai mà không biết đến anh. Chỉ mấy năm trước, đi bộ vào Sen Thượng đã xa, đường lên Tả Ló San không chỉ xa mà còn cao nữa. Đi chùn chân mỏi gối mới tới nơi. Đến rồi chẳng ai muốn về vì ngại quãng đường vừa đi. Bởi vậy, khi dựng nhà, mở lớp học, mọi thứ lại ủy thác cả vào người lính Biên phòng.

Thiếu tá Phạm Văn Bằng hôm nay đảm nhiệm việc làm cơm đãi khách. Cứ hai ngày tiếp phẩm mới lên nên nhà bếp chỉ còn thịt ba chỉ. "Bếp trưởng" Bằng quyết định làm món nem. Bàn tay anh trông thô ráp, xù xì nhưng quấn nem rất khéo, tròn trịa và mười cái như một. Anh bảo, làm lính là làm được mọi thứ. Chẳng thế mà mấy cậu chiến sĩ mới người Mông "phụ bếp" cho anh được hơn tháng nay, cũng đã lận lưng được vài món.

Gia đình Thiếu tá Bằng ở Nam Định, mỗi năm anh chỉ về đôi lần. Anh bảo, như thế là còn nhiều, trước anh ở đội K có khi cả năm mới về. Thiếu tá Phạm Văn Bằng quả thật "đa nghề". Khi bản Pa Ma được thành lập năm 2009, chưa có ruộng nước, anh và Trung úy Lò Văn Huyền đã "cắm bản" để giúp ông Khoàng Lọ San khai hoang ruộng nước. Tháng 4-2012, trong bữa cơm mới đầu tiên lại thiếu anh vì đang đi công tác, ông San cứ nhắc tên anh mãi. Trung úy Đào Đức Anh góp lời: "Dãy nhà ngang của đơn vị, anh Bằng giữ vai trò là "thợ cả", tính toán cột, kèo, gỗ lạt, chẳng lệch tý nào".

lmwn_10a-2.JPG
Phút giải lao của cán bộ, chiến sĩ tổ công tác Tả Ló San.

Mong ước "thay áo mới"

Tả Ló San chỉ có 12 hộ/57 khẩu, nhưng kế hoạch năm của Đồn BP Sen Thượng lập ra cho bản, có biết bao nhiêu việc cần phải làm. Dự án công trình thủy lợi ở Tả Ló San đã được Phòng Dân tộc huyện Mường Nhé triển khai trong nay mai, đảm bảo lượng nước tưới cho 7ha lúa nước. Với 7ha ấy, nếu chăm chỉ, bà con sẽ tự lo đủ lương thực cho mình.

Đồn BP Sen Thượng vạch kế hoạch xây dựng Tả Ló San trở thành bản vững mạnh toàn diện, trong đó có dựng nhà văn hóa, lấy không gian sinh hoạt cộng đồng cho cả bản. Sau đó phải dựng lại điểm trường mầm non, hiện vẫn được thưng bằng nứa, để cô và trò không còn sợ mùa đông. Việc có điện thắp sáng cho bà con trong bản vẫn còn là bài toán khó. Hiện, chỉ có một chiếc máy nổ do Bộ Chỉ huy Biên phòng tỉnh cấp, hỗ trợ một phần dầu, giải quyết tình thế trước mắt cho bà con xem ti vi, thắp sáng. Vậy nên, mọi người đang tính đến chuyện lâu dài làm thủy điện nhỏ.

Tả Ló San đã có đường, có đội ngũ trưởng, phó bản, tổ chức phụ nữ, thanh niên, mặt trận tổ quốc, nông dân cũng đã đầy đủ, nhưng khó khăn thì vẫn còn đó. Ai cũng biết, mọi chuyện sẽ đơn giản nếu như được dồn toàn lực vào Tả Ló San. Nhưng xã Sen Thượng có 6 bản thì bản nào cũng cần đến BĐBP, chưa kể cán bộ, chiến sĩ phải tập trung xây dựng cơ bản đơn vị.

Ở gần tổ công tác Biên phòng có nhà của cô gái tên Cò Xó. Nhìn cô, ít ai nghĩ cô là con gái Hà Nhì, bởi nước da trắng trẻo và rất hoạt ngôn. Cò Xó học hết lớp 9 thì nghỉ học, bởi nhà không có ai làm nương. Có lẽ, bởi Cò Xó còn trẻ nên cô rất thích những điều mới mẻ. Mỗi lần sang chơi, được nghe các anh Biên phòng kể chuyện đây đó, Cò Xó thích lắm. Cò Xó nói với tôi: "Nếu như cứ có nhiều người đến giúp Tả Ló San thế này thì tốt quá. Thấy các anh Biên phòng nói sắp tới sẽ làm lúa nước, em mong lắm. Có lúa nước sẽ không lo đói. Phải đủ ăn đã rồi mới tính chuyện khác. Cuộc sống không thể cứ khổ mãi phải không chị?"

Chợt nghĩ, nếu như ai cũng háo hức, muốn hành động như cô gái này, lại có sự chung tay của BĐBP thì Tả Ló San chẳng mấy chốc mà thay da đổi thịt. Nhìn ra ngoài sân, hàng cúc quỳ trồng sát bờ rào nhà ai đang nở một vài bông hoa trái mùa. Những bông hoa tròn, vàng rực như mặt trời rung rinh theo gió Tả Ló San.
Trúc Hà

Bình luận

ZALO