Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Chủ nhật, 26/09/2021 06:59 GMT+7

Làng Rinh - "ốc đảo" giữa miền biên giới

Biên phòng - Khởi phát từ làng Thanh niên lập nghiệp Ia Mơr, sau gần 10 năm xây dựng, khu dân cư biên giới vỏn vẹn hơn 100 hộ dân nằm ở vùng cực Nam của tỉnh Gia Lai vẫn "khép mình" trong một "ốc đảo" xa xăm. Có người gọi đấy là "ngôi làng bị lãng quên", bởi cơ sở hạ tầng gần như không được đầu tư xây dựng, ngoại trừ đường điện lưới quốc gia. Tuy nhiên, trong thế ốc đảo, những chủ nhân nơi đây vẫn kiên cường bám trụ để hy vọng vào một tương lai ngày mai tươi sáng...

iyas_10a
Lớp mẫu giáo "3 trong 1" ở làng Rinh. Ảnh: Thái Kim Nga

"Nồi cơm độn" và nỗi nhọc nhằn của trẻ thơ miền biên giới

Nằm "phơi mình" giữa đám cao su èo uột và chút ít rừng khộp còn sót lại hậu chương trình "chuyển đổi rừng nghèo", Quốc lộ 14C đoạn qua địa phận xã Ia Mơr (huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) hằng ngày vẫn chứng kiến cuộc hành trình đầy nỗi nhọc nhằn của trẻ thơ miền biên giới. Trên những chiếc xe máy "trống trơn" (không còi, không phanh, không đèn, không... mũ bảo hiểm), đứa lớn chở đứa bé, miệt mài đi tìm "con chữ". Hầu hết các cháu đều là "sản phẩm" của lớp thanh niên đầu tiên xung phong lên biên giới xây dựng làng Thanh niên lập nghiệp Ia Mơr. Lớp trẻ ngày ấy với biết bao khát vọng về một sự đổi đời từ dự án, song đã gần 10 năm trôi qua, điều kiện ăn ở, học hành của thế hệ thứ hai thậm chí còn kém xa bố mẹ của chúng. Nhọc nhằn và đầy mối nguy hiểm về an toàn giao thông như thế, nhưng các bậc phụ huynh ở đây vẫn phải "đặt cược" tính mạng con em mình, nếu không... liều thì chúng sẽ bị mù chữ.

Chuyện học của trẻ con luôn là vấn đề nan giải ở làng Thanh niên lập nghiệp Ia Mơr (làng Rinh bây giờ). Mặc dù hiện tại trong làng cũng có hai điểm lớp dạy chữ cho trẻ con. Tuy nhiên, nhiều người vẫn gọi đùa đây là hai "nồi cơm độn" đúng nghĩa. Lớp mẫu giáo dạy chung cho cả ba lứa tuổi (mầm, chồi, lá), tương tự ở điểm tiểu học cũng "một thầy, hai bảng" dạy chung lớp 1 và lớp 2. Do được "nhồi chung" một lớp nên nhiều khi học sinh "bỗng nhiên thấy... lạ" là chuyện bình thường.

Ví như có em đang học lớp 2, bất chợt nhìn sang chương trình lớp 1 thấy dễ như trở lòng bàn tay và ngược lại. Hoặc một bên đang cần sự yên lặng để làm bài tập, thì bên kia lại học đánh vần. Thầy giáo Trần Thanh Nhàn, người trực tiếp đứng lớp cho biết: "Dạy lớp ghép thế này, giáo viên phải chuẩn bị bài giảng rất kỹ để làm sao chuyển tải kiến thức đến được với từng đối tượng học sinh. Mặc dù rất nỗ lực và có kinh nghiệm (thầy Nhàn đã có thâm niên 16 năm công tác - PV), nhưng cũng phải nói thật, chất lượng giảng dạy rất khó đảm bảo. Điều kiện học tập khó khăn là vậy, nhưng thầy và trò phải gắng hết sức để vượt qua, bởi phía trước vẫn còn biết bao thử thách...".

Tôi hiểu nỗi trăn trở của thầy giáo Trần Thanh Nhàn. "Nồi cơm độn" này thật ra chỉ mới là khúc dạo đầu cho một chuỗi khó khăn mà trẻ em vùng "ốc đảo" làng Rinh phải đối mặt. Một khi không thể duy trì được lớp ghép do điều kiện tại làng không đáp ứng, những đứa trẻ này sẽ phải vượt chặng đường hàng chục cây số để vào trung tâm xã Ia Mơr, hoặc sang học nhờ tại trường tiểu học của huyện biên giới Ea Súp, tỉnh Đắk Lắk. Tuổi nhỏ, đường xa, lại cứ "chòng chành" trên những chiếc xe máy "nhiều không" rất... không an toàn. Nỗi lo thất học cứ thế đeo đẳng mãi trong tâm hồn trẻ thơ miền biên giới.

Mơ ước một con đường

Được bố trí dọc Quốc lộ 14C, song đã gần 10 năm trôi qua kể từ ngày hình thành làng Thanh niên lập nghiệp, con đường vẫn là mơ ước hết sức xa vời của 119 hộ dân ở đây. Trong quy hoạch, hệ thống giao thông của làng Rinh có tổng chiều dài khoảng hơn 6km (trong đó có 1km là Quốc lộ 14C). Tất cả đều được rải cấp phối đất kiên cố. Tuy nhiên, trên thực tế, giao thông ở đây chỉ lưu thông được vào mùa khô, còn khi mưa về, làng Rinh lập tức biến thành "ốc đảo". Các loại phương tiện, kể cả xe thô sơ muốn vào ngôi làng này đều phải quấn dây xích vào bánh để... lội bùn.

Là một trong những gia đình đầu tiên lên làng Thanh niên lập nghiệp vào năm 2007, Trưởng thôn Phan Văn Hiển cho rằng, đường giao thông đóng vai trò quan trọng đến tất cả mọi mặt đời sống, sinh hoạt và sản xuất của bà con. Nếu giao thông thuận lợi, trẻ em có thể tự lái xe đưa nhau đến trường, các mặt hàng nông sản do người dân ở đây làm ra sẽ được tiêu thụ với giá cao hơn, những ca bệnh nặng cũng sẽ được đưa đi cấp cứu kịp thời. Còn ngược lại, sẽ là hàng loạt những vấn đề nan giải vượt ra khỏi tầm tay của người dân làng Rinh.

Trung úy Nguyễn Danh Hưng, nhân viên Đội công tác địa bàn Đồn BP Ia Lốp, được điều động xuống tham gia xây dựng làng Rinh chia sẻ với chúng tôi: "Bộ Chỉ huy BĐBP tỉnh và đồng chí Đồn trưởng rất trăn trở trước những khó khăn của bà con, nhất là giao thông. Đồn BP thường xuyên tổ chức lực lượng tại chỗ cùng với các hộ dân nạo vét, đắp đất chống lầy, nhưng cũng không thể bảo đảm lưu thông, nhất là sau những trận mưa. Con đường là ước mơ lớn nhất của nhân dân làng Rinh...".

Cũng chính vì giao thông chia cắt nên làng Rinh trở thành ngôi làng bị lãng quên, mặc dù đây là khu vực được đánh giá có vị trí hết sức quan trọng về kinh tế, quốc phòng, an ninh và cả lĩnh vực đối ngoại. Đây là điểm nối giao thông giữa hai tỉnh Gia Lai và Đắk Lắk trên Quốc lộ 14C chạy dọc đường biên giới và cũng là "huyết mạch" để nhân dân và các lực lượng bảo vệ biên giới phía nước bạn Campuchia qua lại thăm thân, trao đổi hàng hóa, lương thực thực phẩm và chữa bệnh. Còn đối với 119 gia đình làng Rinh, khi giao thông chia cắt, các mặt hàng nông sản làm ra đôi khi cho không cũng chẳng ai dám nhận. Rõ ràng, con đường luôn là nỗi ám ảnh của cả người lớn và trẻ em khu dân cư vùng biên giới này.

jd0u_10b
Có được con đường tử tế vẫn còn là "giấc mơ xa" của người dân làng Rinh. Ảnh: Thái Kim Nga

Chung lòng bảo vệ biên giới

Trong thế "ốc đảo" với muôn vàn khó khăn, nhưng làng Rinh vẫn có những điểm sáng, có chỗ dựa vững chắc để vượt khó vươn lên, đó chính là tình quân dân nơi biên giới. Vào những ngày mưa "nội bất xuất, ngoại bất nhập", ở đây chỉ có lính Biên phòng vừa là chủ, vừa là khách đồng hành với bà con.

Thiếu tá Lê Quốc Tiến, Đồn trưởng Đồn BP Ia Lốp tâm sự: "Bên cạnh việc giúp đỡ nhân dân lao động sản xuất, hai vấn đề mà đồn BP đặc biệt quan tâm đó là công tác y tế chăm sóc sức khỏe cho đồng bào và bảo vệ an ninh thôn làng. Chúng tôi chỉ đạo Tổ công tác địa bàn và Trạm quân dân y của đồn phải bám sát từng gia đình để hỗ trợ cho bà con về mọi mặt. Vào những thời điểm thu hoạch mùa vụ hay phòng chống thiên tai, đồn tăng cường lực lượng xuống bám sát địa bàn giúp dân lao động sản xuất. Trên khu vực biên giới đồn quản lý chỉ có duy nhất một khu dân cư này nên chúng tôi quyết tâm phải chăm lo thật tốt đời sống cho bà con. Cái gì trong khả năng của mình thì làm ngay, vượt tầm thì kiến nghị đề xuất lên cấp trên giải quyết. Có như thế bà con mới yên tâm bám trụ cùng với đồn BP quản lý, bảo vệ vững chắc chủ quyền biên giới...".

Tình cảm, trách nhiệm của người lính Biên phòng là sợi dây gắn kết bà con làng Rinh thành một khối thống nhất chung sức đồng lòng bảo vệ biên giới. Nằm cách biệt với các khu dân cư trong xã, nhưng có thể nói, làng Rinh là một "lá chắn" vững chắc trong đấu tranh ngăn chặn các loại tội phạm, trong đó có hoạt động vượt biên trái phép. Trưởng thôn Phan Văn Hiển cho biết: "Nhờ đẩy mạnh công tác tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật nên ý thức tự giác chấp hành pháp luật của bà con không ngừng được nâng lên, tình trạng vượt biên trái phép qua biên giới được ngăn chặn triệt để. Tổ tự quản làng Rinh thường xuyên phối hợp với lực lượng của đồn BP tuần tra bảo vệ biên giới, bảo vệ an ninh thôn làng. Các đối tượng lạ mặt vào khu vực biên giới đều bị phát hiện đẩy đuổi kịp thời nhờ vào tai mắt của nhân dân. Ở đây bà con luôn coi BĐBP là người trong một nhà, sẵn sàng cung cấp thông tin cũng như hỗ trợ đấu tranh phòng chống các loại tội phạm...".

Đã từng là điểm nóng trên "hành lang" vượt biên trái phép qua biên giới, nhưng giờ đây, làng Rinh là khu dân cư an toàn, trật tự xã hội luôn được giữ vững. Đây là cơ sở để các chủ nhân vùng "ốc đảo" vượt khó, bám trụ vững vàng trên biên giới.

Thái Kim Nga

Bình luận

ZALO