Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ sáu, 30/07/2021 01:32 GMT+7

Đi qua mùa hạ

Biên phòng - Trưa Hè hun nắng hầm hập. Từng gương mặt nhễ nhại. Tiếng còi xe, tiếng động cơ cháy khét. Chợt thèm vị ngọt mát của ly thạch găng. Quán nước bà Bình mái tranh nâu nép dưới gốc cây bàng là “thiên đường” với đám trẻ con quê tôi ngày ấy. Một cái bàn nhỏ bày dăm ba chiếc cốc thủy tinh và bốn thanh ghế dài xếp vuông vắn xung quanh. Chỉ có thế thôi mà khiến đám trẻ con mê tít thò lò.

Đôi mắt đám trẻ quê nghèo hau háu nhìn không rời theo đôi tay bà thoăn thoắt. Vỏ lon bia cắt đôi hớt từng lát thạch dẻo mượt, sóng sánh nối đuôi nhau trượt vào ly. Rồi bà chan thêm mấy muỗng nước đường thoang thoảng hương hoa nhài, vài giọt tinh dầu chuối nồng nàn và ít đá viên đập nhỏ bên trên. Từng thìa thạch găng vừa chạm vào đầu lưỡi mà cảm giác mát lạnh đã chạy thẳng vào tâm can. Đứa nào đứa nấy dốc ngược ly, húp xoàn xoạt đến tận những giọt cuối cùng rồi lại thòm thèm, ngấp nghển muốn ăn thêm cốc nữa.

Chúng tôi mê thạch găng bà Bình là còn bởi giọng kể chuyện ấm như chuông chùa của bà. Bà kể chuyện cổ tích, chuyện ngày xưa, chuyện về vùng đất xa xôi nơi bà đến. Bà không phải là người vùng này. Bà đưa con lưu lạc đến đây để trốn khỏi đòn roi của người chồng nát rượu, mê cờ bạc. “Ông ấy nướng hết nhà cửa, ruộng vườn trên chiếu bạc. Hễ cứ say là lại lôi hai mẹ con ra đánh. Chỉ tội đứa con lớn lộc ngộc mà khờ dại như trẻ lên năm, lên sáu”. Cứ dăm ba câu, bà lại thở dài thườn thượt. Có lẽ vì thế mà chỉ mới ngoài năm mươi, nhưng gương mặt bà đã nát nhàu, tóc bạc quá nửa.

Bà Bình thương lũ trẻ quê nghèo chúng tôi. Bà thường múc thêm cho mỗi đứa vài muôi thạch mỗi khi bán hàng. Đứa nào không có tiền, bà cho ăn chịu mà không trả cũng chẳng sao. Rồi đến mùa Hè năm ấy, chúng tôi không còn thấy bà Bình ở đó nữa. Người ta bảo, bà lại phải đem con đi nơi khác vì gia đình chồng đã tìm đến đây. Đám trẻ con chúng tôi đứng trân trân nhìn quán nước mái tranh nâu vắng hoe, vắng hoét mà lòng buồn rười rượi...

Đi qua bao mùa nắng cháy, ăn thạch găng ở nhiều nơi, nhưng chúng tôi chẳng thể tìm lại được mùi vị thân thương ngày ấy. Có lẽ, mỗi món ăn đều có linh hồn, chất chứa bao câu chuyện, tình cảm của người làm ra nó.

Cứ mỗi mùa Hè đến, tôi lại nhớ món thạch găng và hình bóng xa mờ của bà Bình, gần gũi mà thân thương đến lạ!

Đào Mạnh Long

Bình luận

ZALO