Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ ba, 20/04/2021 03:01 GMT+7

Cỏ…

Biên phòng - Khi tôi đang nhấm nháp đôi dòng nghĩ suy về loài thảo mộc khiêm nhường này, một người bạn chặc lưỡi: Chắc hết cái hay, cái đẹp để suy ngẫm, để viết rồi sao? Bạn đâu biết rằng, tôi đang nói về một điều kỳ vĩ đấy chứ. Nhưng nó rất lớn lao mà có đâu xa, ngay bên cạnh mình, ở dưới chân mình…

x9dy_24

Chỉ biết rằng, cỏ là thứ thảo mộc xưa nhất, xưa hơn bất cứ loài thực vật nào và xưa hơn cả loài người. Cỏ mọc từ chốn thâm sơn cùng cốc, đến những thảo nguyên bát ngát mênh mông, cỏ ngút mắt đồng làng, cỏ len cả vào đông vui phố thị… Cỏ có ở mọi nơi, hồn nhiên, kiêu hãnh.

Nhiều người coi thường cỏ. Họ thường ví cỏ như những điều thấp hèn, nhỏ bé. Thậm chí người ta còn định kiến nặng nề với cỏ khi đặt cạnh nhiều loài thảo mộc kiêu sa. Càng tổn thương bao nhiêu, cỏ lại càng trường tồn bấy nhiêu. Cỏ minh chứng bằng một sức sống mãnh liệt, kiên cường dù phận nhỏ, dáng mềm, vóc thấp. Cỏ sống một cuộc đời không phận số, không lo toan giành giật, không mặc cả thiệt hơn, không giận hờn oán trách. Cỏ hiền lành và tận hiến.

Từ lớp lớp cỏ tranh, cứ đợi mưa về lại tốt tươi nhanh như vũ bão, dâng thân mình cho những bền chắc của bao mái nhà miền ngược qua mưa nắng thời gian. Trong chiến tranh, đạn bom, đói kém, cỏ tranh hóa tro làm muối nuôi dưỡng bộ đội, buôn làng ở núi rừng Tây Nguyên. Rồi cái bổn phận khiêm nhường ấy lúc khác lại trở thành nhiều vị thuốc quý cho con người chữa bệnh…

Cỏ mỡ, cỏ lác, cỏ gấu, cỏ chỉ, cỏ gừng…, những loài không thân phận ấy sở hữu những cái tên mộc mạc như đất, như làng, như nghĩa tình quê hương, hồn quê chân chất. Con heo, con trâu, con bò chỉ ăn mỗi cỏ thôi mà cũng trường tồn qua một kiếp, cho thịt, cho sữa, cho sức kéo bền bỉ qua bao mùa vụ để nuôi sống con người. Cỏ là ân nhân của người nông dân hồn hậu.

Cỏ gà dẻo dai chứng kiến lũ mục đồng lớn lên trên lưng trâu cùng bao trò chơi dân gian, trở thành miền hoài niệm khó phai một thời thơ ấu. Cỏ mật khi khô héo lại tỏa ra mùi hương thơm ngọt, quyến rũ, in dấu bao kỷ niệm thanh xuân của những chàng trai, cô gái tuổi hẹn hò, rồi kết tóc, se duyên chồng vợ.

Cỏ lau chấp chới lưng đồi, những cánh hoa theo gió phiêu bồng tới đâu lại gieo những hạt mầm ở đấy, loang thành cả một đồng hoa. Hoa cỏ lau không hương, đơn sắc, vậy mà vẫn đẹp mỹ miều, vẫn tạc vào lòng người bao nỗi niềm xuyến xao, say đắm.

Cỏ may vấn vít gấu áo, gấu quần, ngỡ nó bình dị nhưng rất lãng mạn đã dệt thêu nên bao câu chuyện tình cổ tích làm say đắm lòng người: "Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may/ Áo em sơ ý cỏ găm đầy/ Lời yêu mỏng mảnh như màu khói/ Ai biết lòng anh có đổi thay" (Hoa cỏ may - Xuân Quỳnh).

Trên thế gian này, không gì nhiều bằng cỏ. Cỏ ở dưới thấp, ăn của đất, uống của trời, chịu bao lời oán trách, dẫm đạp của thế nhân nhưng vẫn hồn nhiên tươi tốt. Nghĩ về cỏ, lại ngẫm phận người. Trước bao gánh nặng lo toan, bao tị hiềm cuộc sống, giá như người cứ vô tư, bao dung như cỏ.

Để rồi một ngày về với đất, cỏ lại làm tấm thảm xanh ân cần che chở giấc thiên thu cho những linh hồn không còn phiền muộn, không giành giật, không oán trách giận hờn. Người lại hiền như cỏ thôi, hồn nhiên, thanh thản!

Tản văn: Ngô Thế Lâm

Bình luận

ZALO