Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ hai, 02/08/2021 03:05 GMT+7

Chuyện người tử tế

Biên phòng - Dẫu gia đình còn nhiều khó khăn, vất vả, nhưng anh Lê Văn Tương (sinh năm 1966, trú tại khu phố 1, phường 2, thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị) vẫn gắn bó với những công việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" mà rất ít người đủ tâm huyết để làm. Gặp anh vào một buổi sáng tinh mơ giữa đất trời Thành cổ, chúng tôi rưng rưng xúc động khi biết: "Trong cuộc sống đáng yêu này có những việc làm ý nghĩa bởi những người tử tế".

h2tp_8a
Anh Lê Văn Tương thắp nén hương thơm tưởng nhớ những liệt sỹ đã hy sinh trên Thành cổ Quảng Trị. Ảnh: Trương Quang Hiệp

10 năm làm "lao công Thành cổ"

Hằng ngày, cứ sáng tinh mơ là anh Lê Văn Tương lại khoác vội chiếc áo sờn bạc, lặng lẽ vào Thành cổ Quảng Trị bắt đầu công việc của mình. Gần 10 năm nay, mặc mưa phùn, gió bấc hay tiết trời hanh hao, anh vẫn thầm lặng, cần mẫn quét tước, làm vệ sinh nơi những liệt sĩ đã hòa xương máu trong từng tấc đất. Anh Tương làm việc không đòi thù lao và cũng chẳng yêu cầu ai phải khen thưởng hay ghi nhận công lao.

Vốn là người gốc Hải Lăng, trước khi chuyển lên thị xã Quảng Trị dựng nhà, lập vườn, anh Tương đã biết về địa danh Thành cổ qua những mẩu chuyện xúc động mà cha anh thường kể. Ngay từ buổi đầu đặt chân đến đây, trái tim anh Lê Văn Tương trào dâng cảm xúc khó tả. Một lần ghé Thành cổ vào sáng sớm, đập vào mắt anh Lê Văn Tương là hình ảnh người cán bộ bảo vệ tất tả quét dọn và làm vệ sinh trong khuôn viên rộng lớn. Suốt đêm thức trắng để trực, ai cũng mệt nhoài khi làm việc. Anh Tương chợt nghĩ: "Sáng nào cũng có hàng chục người vào đây tập thể dục. Tại sao mỗi người không góp một tay giúp giữ gìn cho Thành cổ xanh, sạch, đẹp, để các anh, các chú nằm dưới kia ấm lòng?". Thế là, ngay hôm sau, anh Tương tình nguyện làm… lao công ở Thành cổ.

Hơn 10 năm đã trôi qua kể từ ngày anh Lê Văn Tương quyết định gắn bó với công việc hiếm ai đủ tâm huyết để làm. Hằng ngày, anh đều dành một tiếng đồng hồ để lau dọn, vệ sinh ở khuôn viên Thành cổ. Những hôm trời giá buốt, anh vẫn rời chiếc chăn ấm, đội mưa gió đi làm việc. Anh giải thích: "Thời tiết thế này, nếu không dọn dẹp thì cảnh quan Thành cổ trông không đẹp mắt lắm. Vả lại, mình muốn vào đây để thắp nén nhang cho các anh hùng, liệt sĩ. Hôm nay, chắc ít người ghé thăm…". Ngay cả những ngày ốm hầm hập sốt, anh vẫn cố gắng gượng vào Thành cổ bởi trong lòng thôi thúc chẳng yên.

Trước kia, thấy anh Lê Văn Tương luôn tay, luôn chân dọn vệ sinh nơi khuôn viên Thành cổ, một số người chất vấn: "Người ta làm công ăn lương mới gánh vác việc này. Anh vất vả như thế để làm gì?". Có người đi ngang qua nơi anh làm việc, bâng quơ thả mấy câu thơ: "Công đâu, công uổng, công thừa/ Công anh xách nước tưới đường mà chơi"… Mỗi lần như thế, anh Lê Văn Tương chỉ cười. Theo thời gian, nụ cười ấy rạng rỡ hơn khi hằng ngày có nhiều người hiểu công việc tình nghĩa mà anh đang làm và thỉnh thoảng xắn tay giúp đỡ.

Lấy niềm vui làm lương

Nhà anh Lê Văn Tương nằm nép mình bên hông chợ thị xã Quảng Trị. Trong không gian ồn ã, có phần xô bồ, anh thường ngồi lặng yên ở hiên nhà, tỉ mỉ cắt từng chiếc lốp xe cao su để làm dây buộc, dép, phụ kiện xe máy… bán cho khách. Anh Tương cho biết, đây là nghề bố anh từng làm để nuôi 6 người con trưởng thành. Giờ đây, tuy công việc chỉ mang lại nguồn thu còm cõi, nhưng anh Lê Văn Tương không từ bỏ. Một phần bởi chỉ với nghề này, anh mới sắp xếp được thời gian để lo liệu những công việc không lương ở Thành cổ mà mình gắn bó.

Do nằm gần chợ thị xã Quảng Trị nên nơi anh Lê Văn Tương cư trú dễ nảy sinh các vấn đề về an ninh trật tự. Trong tổ, một số thanh niên còn ham chơi, lêu lổng, chưa chí thú làm ăn. Trước kia, nhiều người từng được tín nhiệm làm Tổ trưởng an ninh, song hầu hết họ chỉ gánh vác trọng trách một thời gian ngắn, rồi xin nghỉ hẳn vì áp lực công việc. Biết điều đó nhưng anh Tương vẫn đồng ý khi nghe đồng chí Bí thư Chi bộ và Tổ trưởng khu phố đặt vấn đề. Anh chia sẻ: "Trước khi làm Tổ trưởng Tổ an ninh số 6, tôi từng có gần 20 năm làm Đội trưởng Đội thanh niên xung kích. Bất kể ngày hay đêm, anh em đoàn viên chúng tôi cũng phối hợp với Công an giữ gìn an ninh trật tự trên địa bàn. Công việc không lương, nhưng ai cũng quyết tâm cống hiến. Vì vậy, tôi không mấy ngại ngùng khi được đề nghị làm Tổ trưởng Tổ an ninh số 6".

Dẫu vậy, lúc bắt tay vào làm, anh Lê Văn Tương mới thấm thía hết nỗi vất vả của công việc này. Hằng ngày, anh Tương phải gõ cửa từng nhà để tuyên truyền chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Mọi việc nhỏ to trên địa bàn, từ đi thu lệ phí, thông báo cho bà con hội họp… đến phối hợp với lực lượng Công an giải quyết các vụ việc về an ninh trật tự đều đặt trên vai anh. Thành ra, anh Tương luôn bận rộn như chăm con mọn. Có hôm vừa về đến nhà sau khi giải quyết rốt ráo vụ tranh chấp giữa hai gia đình, anh lại phải vội vàng đến nhà người dân khác để ngăn cản một vụ bạo hành. Đặc biệt, vào dịp lễ, Tết, anh Tương ít khi có mặt ở nhà. Có khi đang sửa soạn mâm cỗ tất niên hoặc chưa kịp thắp nén nhang lên bàn thờ trong thời khắc giao thừa, điện thoại trong túi anh đã réo inh ỏi. Thế là, anh Tương lại nhanh chóng "bàn giao" việc cho vợ, rồi đi làm nhiệm vụ.

tcaz_8b
Công việc thường nhật của anh Lê Văn Tương. Ảnh: Trương Quang Hiệp

Tưởng chừng những vất vả trong công việc sẽ sớm khiến anh Lê Văn Tương nản chí. Vậy mà, anh vẫn nhiệt tình, gắn bó với nhiệm vụ. Mọi vấn đề về an ninh trật tự trong tổ khiến anh ăn ngủ chẳng yên. Trước đây, anh rất phiền lòng khi chứng kiến một số đối tượng ham chơi, rồi sa chân vào con đường lầm lỗi. Thấy mọi người quay lưng với các thanh niên vào tù, ra trại, anh lấy làm lo lắng.

Anh nghĩ: "Tuổi trẻ ai cũng có lần vấp ngã, điều quan trọng là biết đứng dậy được hay không. Nếu chúng ta không chìa bàn tay ra giúp đỡ, thì làm sao họ sửa chữa được lỗi lầm". Thế là, anh Tương vận động những người có uy tín trong tổ nhỏ to khuyên bảo, hướng cho các thanh niên một thời lầm lỡ, chậm tiến tìm lại con đường sáng. Đến giờ, nhiều em đã tìm được công việc ổn định, lập gia đình và sống hạnh phúc.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, đến giờ, anh Lê Văn Tương đã 15 năm gắn bó với công việc Tổ trưởng an ninh. Trong thời gian đó, anh còn gánh vác nhiệm vụ bảo vệ dân phố, tính ra cũng đã ngót nghét 8 năm ròng. Công việc bận rộn, bất kể thời gian, khiến người anh gầy rộc, da đen sạm nhưng dường như không thể làm vơi đi trong anh sự nhiệt huyết. Mỗi khi ai đó hỏi về thu nhập, anh thường hóm hỉnh bảo: "Người ta làm việc có lương tháng, còn tôi có lương tâm" hoặc "Tôi lấy niềm vui làm… lương".

Tiếp tôi trong căn nhà nhỏ bạc phếch màu thời gian, anh Lê Văn Tương lấy làm ái ngại khi chiếc áo đồng phục bảo vệ dân phố cũ kỹ ướt đẫm mồ hôi. Anh ôn tồn giải thích, mình mới trở về nhà sau một giờ đồng hồ dọn vệ sinh ở khuôn viên Thành cổ và tạt qua nhà các hộ dân trong tổ để nhắc nhở giữ gìn vệ sinh công cộng. Tay bồng, tay dắt hai đứa con sinh đôi đang bám như sam, anh chia sẻ: "Nhiều lúc phải dứt tay con ra để đi làm việc làng, việc xóm. Cũng thương con và áy náy lắm, nhưng chẳng còn cách nào khác". Tôi hỏi bâng quơ: "Sau này, các cháu lớn lên, anh sẽ dạy chúng điều gì?". Anh khẳng khái nói: "Tôi không tinh thông sách sử cũng chẳng giỏi kiếm tiền. Tôi chỉ biết dạy con làm người tử tế".

Trương Quang Hiệp

Bình luận

ZALO