Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ tư, 21/04/2021 02:30 GMT+7

Chắp cánh những ước mơ ngoài biên giới

Biên phòng - 2 năm qua, bằng việc đỡ đầu cho các em học sinh nghèo hiếu học ở hai bên biên giới, cán bộ, chiến sĩ BĐBP Tây Ninh đã thêm một lần nữa làm sáng lên hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ trong lòng nhân dân, chính quyền địa phương ở khu vực biên giới hai nước Việt Nam – Campuchia. Bài viết này xin được điểm vài câu chuyện cảm động ở bên kia biên giới.

5a0513f722f7c7477e004f21
Tho Si Tha luôn đau đáu ước mơ làm bác sĩ để chữa bệnh cho người nghèo. Ảnh: Trung Quân

Bot Let Kriem, ngụ tại phum C’viên Chơn, xã C’Viên, huyện Mi Mốt, tỉnh Tbong Kh’mun, Vương quốc Campuchia là một điển hình học sinh nghèo vượt khó đi lên. Bot Let Kriem năm nay 15 tuổi, mỗi ngày, em phải lội bộ gần 20km để bán xôi nướng phụ mẹ. Hôm nào bán hết thì kiếm lời được khoảng 12.000 ria (tiền Campuchia, tương đương 60.000 đồng Việt Nam), gặp ngày mưa gió thì xôi nướng được thay cho buổi cơm chiều của cả nhà.

Tuy vất vả, nhưng Kriem rất vui vì giúp được mẹ, cha phụ nuôi 3 đứa em còn nhỏ dại. Em hiểu, 6 miệng ăn mà chỉ trông cậy vào một sạp hàng ăn nhỏ xíu bên vệ đường cộng với số tiền đi giặt đồ thuê ngoài giờ của mẹ thì không bao giờ đủ chi tiêu cho cuộc sống gia đình. Nhiều năm trôi qua, cuộc sống gia đình em cứ bấp bênh lệ thuộc vào thời tiết và sự thương tình của bà con lối xóm. Căn nhà gia đình em đang thuê ở, nằm dưới con dốc, hễ mưa xuống thì phải hứng chịu bao thứ rác dơ bẩn đổ vào... Hoàn cảnh đó buộc Bot Let Kriem quyết định giã từ ước mơ làm cô giáo, tạm gửi phận mình vào mâm xôi nướng để phụ mẹ vượt qua cơn bĩ cực mưu sinh.

May thay, vài ngày sau khi Kriem nghỉ học thì đại diện chính quyền xã K’viên đến thông báo có học bổng của Đồn Biên phòng Tống Lê Chân, BĐBP Tây Ninh, Việt Nam trao tặng để em đi học tiếp. Cứ ngỡ như là một giấc mơ, lúc ấy, không riêng gì Bot Let Kriem hay gia đình em mà tất cả người dân trong phum, ai nấy đều vui mừng cho cô bé nghèo hiếu học. Hôm chúng tôi cùng Đại úy Trương Thanh Đẳng, Bí thư Chi đoàn Đồn Biên phòng Tống Lê Chân sang trao cho em số tiền học bổng để chuẩn bị bước vào năm học mới, cả nhà em mừng như người thân ở xa mới về. Tôi có cảm giác, rào cản ngôn ngữ không còn tồn tại. Khi câu chuyện đang vui, tôi hỏi cô bé về mơ ước của mình, đôi mắt đen láy của Let Kriem bỗng nhìn xuống, nước mắt rưng rưng.

Như hiểu được lòng con gái, chị Bot Sna tiếp lời: “Từ xưa tới giờ, nó luôn ước mơ trở thành cô giáo”. “Thế vì sao phải là nghề giáo mà không phải là một nghề khác”? - Tôi hỏi tiếp. Let Kriem cố kìm nén cảm xúc đáp: “Đây là nghề cao quý nhất ở Campuchia. Con hy vọng tương lai sẽ giúp được gia đình mình vượt qua khốn khó. Con xin cảm ơn các chú BĐBP Việt Nam đã cho con một cơ hội để trở thành cô giáo. 2 năm trước, nếu không có các chú sang đây giúp đỡ, giờ này không biết con làm gì nữa”. Nói xong, Let Kriem chắp hai tay, đưa lên ngang trán nhìn về Đại úy Đẳng đang đứng cạnh bên.   

Chia tay Let Kriem, chia tay các chiến sĩ Đồn Biên phòng Tống Lê Chân, xuôi về hướng Nam, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình đi tìm những giấc mơ ngoài biên giới. Sáng 18-10-2017, chúng tôi đến Trường Trung học cơ sở Hêng Xom Rin (nằm trên địa bàn đối diện Đồn Biên phòng Tân Phú). Hôm nay, nhà trường mở cửa đón học sinh đến đăng ký nhập học. Mặc dù rất bận bịu với công việc đầu năm, nhưng khi thấy các chiến sĩ Đồn Biên phòng Tân Phú sang thăm, các thầy, cô giáo ai nấy đều niềm nở, tiếp đón. 2 năm qua, chính những người chiến sĩ Biên phòng Việt Nam này đã chung tay với Ban Giám hiệu nhà trường và chính quyền địa phương tiếp sức cho em Tho Si Tha, một học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, được tới trường. Thấy Tho Si Tha chưa tới trường đăng ký, các chiến sĩ Biên phòng Việt Nam cùng các thầy quyết định đến nhà ngoại của Tho Si Tha, nơi em đang sinh sống để gặp.

Sau gần nửa giờ vật lộn với hơn 20km đường đất bị mưa lũ tàn phá, chúng tôi đến được nhà ngoại của Tho Si Tha tại phum Luông Chơ Rây, xã Cọ, huyện Bô Nhi Rết, tỉnh Tbong Khmun. Dưới ngôi nhà sàn cũ kĩ, Tho Si Tha đang chăm sóc cho bà ngoại tuổi đã ngoài tám mươi. Em cho biết, kể từ ngày mẹ mất, cha bỏ xứ đi biền biệt, em chưa bao giờ được ngơi nghỉ. Ngoài giờ học, em phải đi làm thuê, làm mướn kiếm thêm chút tiền phụ giúp cho cậu và bà ngoại. Ngồi nói chuyện với em, thỉnh thoảng tôi lại thấy em xoa hai bàn tay vào nhau. Hỏi ra mới biết, công việc làm thuê thường ngày của em là đi giặt đồ, do tay thường xuyên ngâm nước nên da bị rộp và bong tróc.

Khi nghe anh Triệu (cán bộ Đồn Biên phòng Tân Phú, người được giao nhiệm vụ hàng tháng mang tiền qua hỗ trợ cho em) thông báo, kể từ năm học này, Tho Si Tha sẽ được hỗ trợ 6 triệu đồng một năm học, Tho Si Tha vui mừng, chia sẻ: “Em cảm ơn BĐBP Việt Nam đã giúp cho em có một nghị lực để vươn lên trong cuộc sống. Em mơ ước được trở thành bác sĩ, nhưng với điều kiện hiện tại thì khó mà đạt được. Em nghe bạn bè nói bên Tây Ninh của Việt Nam có một trường y, trước đây có mở lớp dành cho sinh viên Campuchia, em rất muốn được theo học trường đó”.

Qua hành trình tìm hiểu những giấc mơ ngoài biên giới, tôi nhận ra rằng tình cảm láng giềng giữa 2 quốc gia, 2 dân tộc Việt Nam – Campuchia được dựng xây, vun đắp lên bằng tình yêu thương, sự sẻ chia thật vô cùng ấm áp và gần gũi. Sự yêu thương không biên giới này của những người lính Biên phòng Việt Nam một lần nữa vun đắp thêm cho tình đoàn kết, hữu nghị Việt Nam – Campuchia ngày càng keo sơn, bền chặt.

 Trung Quân

Bình luận

ZALO