Đường dây nóng: 0912011882 - (024) 39364407Thứ tư, 04/08/2021 12:50 GMT+7

Bâng khuâng tháng Tám

Biên phòng - Vậy là những ngày cuối hạ oi nồng cũng phải lui về nhường chỗ cho những ngày đầu thu tháng Tám. Tháng Tám đón ta bằng cơn mưa đầu mùa mát lịm. Mẹ chạy chợ về, người ướt sũng, trách yêu "tháng Tám đến vội quá!?". Ngồi trong căn nhà cũ, nơi ô cửa màu xanh, sờn theo năm tháng, dõi mắt nhìn từng hạt mưa rơi tí tách chợt thấy bình yên đến lạ. Rặng khoai môn lá hân hoan dập dìu từng điệu nhạc mưa lên xuống, trầm bổng. Bầy gà con liếp chiếp trú mưa dưới rặng cây, ngẩn ngơ nhìn quanh. Gió tháng Tám nhè nhẹ, man mát làm cho con người thật dễ chịu. Lẫn trong gió là mùi thơm của đất, của cỏ cây, của lá vàng và của hương hoa...

Tháng Tám. Tháng của những yêu thương nhặt nhạnh vơi đầy. Tuổi thơ ta học ở trường làng có biết bao kỷ niệm. Nhớ ngày ấy trời mưa đi học, lũ học trò nghèo chỉ có tấm choàng ni lông mỏng manh, đạp xe gần chục cây số, liêu xiêu, mưa xiên rát mặt. Lúc đến được trường là quần áo cũng ướt nhem. Tới lớp mọi người đua nhau hết giũ, lại vắt kiệt từng mảng quần áo mong khô được chút nào hay chút ấy. Nụ cười cô giáo khi thấy bầy con thơ không một ai vắng mặt và cũng có lúc bồn chồn lo lắng vì lớp thiếu vài tiếng cười rúc rích quen thuộc. Đêm về, những kỷ niệm dưới mái trường có hình ảnh thân thương của từng thầy cô, bè bạn, từng góc lớp, khoảng sân, hàng cây, ghế đá cứ như những thước phim quay chậm hiện về trong ký ức, tua đi tua lại trong miền nhớ.

Tháng Tám. Ta tự cho phép mình bỏ lại những muộn phiền, thảnh thơi tìm về chốn cũ. Là con đường lem nhem bùn đất in dấu chân tuổi thơ, là bờ tre rì rào gió hát với bầy sẻ ngô ríu rít. Cảm xúc quen thuộc ùa về, tưởng đâu đã lẫn vào những lo lắng đời thường. Bước chân ta cứ lang thang, rảo bước khắp chốn.  Lòng thư thái hít hà đầm sen cuối mùa đang ngào ngạt tỏa hương, nghịch ngợm chọc chú ếch cốm đang giương đôi mắt tròn ngơ ngác. Mới đó thôi mà cứ ngỡ như ngày hôm qua. Tháng Tám ta nợ đời, nợ người thật nhiều. Những dự định, những kế hoạch dành cho bạn, cho ta vẫn còn có những gạch đầu dòng nằm trên trang giấy chưa kịp gạch đi. Đôi khi vì yếu đuối, vì muốn tan vào mưa tháng Tám mà ngần ngừ, dự định dở dang....

Tháng Tám. Lắng đọng một chút, bâng khuâng nhớ về gia đình, quê hương. Văng vẳng bên tai vẫn là những câu nói mà suốt đời ta không bao giờ quên: "Nhà là nơi để trở về", "Nhà là nơi bình yên nhất"... Tháng Tám, mùa nay ở quê nhà những bông điên điển bắt đầu nở rộ, vàng rực trên cánh đồng nước trắng mênh mông. Ta thèm được mỗi chiều cùng chị chèo xuồng ra đồng hái bông về xào, nấu ăn với mắm quẹt. Mâm cơm dọn ra có một màu vàng rực thật diệu kỳ. Nhớ xiết bao nhỏ em tinh nghịch, nhõng nhẽo: "Màu vàng là màu của nắng đó, anh Hai".

Rồi những mùa điên điển đi học xa nhà không còn được chèo xuồng ra đồng hái bông nữa. Một chiều ta cay xòe nơi khóe mắt khi nhận được tin nhắn của nhỏ em: "Mùa điên điển nở rồi, Hai ơi, Hai nhanh về rồi còn thưởng thức...". Tháng Tám về, trên triền đê gầy mẹ vẫn oằn lưng gánh gồng. Mẹ gánh cả những cơn mưa tháng Tám, gánh về đời bao nặng trĩu lo toan. Đôi bàn tay gầy kia của mẹ, ở bãi giữa, mẹ thoăn thoắt nhổ sắn, nhổ khoai nước cho kịp mùa vụ. Ta thương lắm khi thấy đôi tay của người phồng rộp, đau nhức. Thương cả đôi bàn chân to bè, xù xì bị nước ăn đến lở loét, rớm máu mà chưa một lần trong đời ướm thử vào đôi guốc phết son.

Mùa thao thiết trôi như dòng chảy. Tháng Tám hiền hòa đi qua bao thăng trầm, nhưng trong ta cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên... Tháng Tám làm ta như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài triền miên, ló đầu ra mỉm cười cùng ông mặt trời. Ta lại vươn vai đứng dậy, ngẩng cao đầu, ngạo nghễ nhìn đời, lòng ăm ắp nhiệt huyết quay về với những dự định, ước mơ, hoài bão, công việc bị bỏ bê. Và sống thật chậm lại, dành cho bản thân cũng như những người thân quanh ta.

Tản văn: Quyền Văn

Bình luận

ZALO