Thứ 4, 18/09/2019, 10:19 (GMT+7) Đường dây nóng : (024) 39364407(116) - 091.2011.882

Theo dấu chân người cha trở về thăm Phó Bảng

23/02/2016 - 9:20

Biên phòng - Thời gian trôi qua đã hơn 40 năm, nhưng hình ảnh người cha mặc bộ quân phục Biên phòng mùa đông, đầu đội mũ bông, ôm súng AK, đứng gác giữa trập trùng mây núi bên cạnh Đồn BP Phó Bảng (Đồng Văn, Hà Giang) trong bức ảnh đen trắng vẫn in đậm trong tâm tưởng của tôi. Tấm hình ấy, một thời là niềm kiêu hãnh, tự hào của anh em tôi với bạn bè cùng trang lứa. Nơi vách đá cheo leo bên cạnh đồn Biên phòng cha đứng gác cũng là điểm đến trong ước mơ của tôi, suốt cả thời niên thiếu, cả sau này nữa, nhưng mãi đến tận bây giờ mới trở thành hiện thực. Đó là những ngày đầu tháng 12-2015, tôi và đoàn công tác của cơ quan lên thăm cao nguyên đá Đồng Văn, được cha tôi đưa về thăm đơn vị cũ của ông - Đồn BP Phó Bảng.

0cnj_20a
Cán bộ Đồn BP Phó Bảng chụp ảnh cùng các thành viên trong đoàn.

Trở lại với ký ức tuổi thơ, cái vách núi dựng đứng, cheo leo mà cha một thời đứng gác ở mãi tít xa của miền biên ải cực Bắc ấy, đã từng gợi lên trong trí tưởng tượng của tôi biết bao điều kỳ thú. Bên cạnh vẻ đẹp kỳ vĩ, hoang sơ, thơ mộng nơi miền biên viễn còn gợi lên trong tôi những vất vả, gian lao của những người chiến sĩ Biên phòng không ngại gian khổ, hy sinh để bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc

Hôm nay, được cha đưa về Phó Bảng thân yêu, lòng tôi không khỏi bồi hồi, náo nức, xao xuyến. Tôi không bồi hồi, náo nức, xao xuyến sao được, bởi Phó Bảng ấy trong tôi không chỉ là nơi 40 năm trước, cha tôi đã từng sống và chiến đấu, nơi đó cũng là nơi anh trai tôi từng công tác sau này. Thế đấy, Đồn BP Phó Bảng, lần đầu tiên tôi đặt chân đến nhưng là nơi đã từng gắn bó với hai thế hệ gia đình tôi. Cho nên, với tôi, nó thực gần gũi và thân thương.

Lần đầu được đặt chân đến Phó Bảng, tất cả mọi người trong đoàn chúng tôi đều rất ấn tượng với mảnh đất vốn đã từng được mệnh danh là thị trấn "ngủ quên" (hay còn gọi là thiếu phụ ngủ quên trong rừng). Đó là khung cảnh yên bình của một thung lũng đang ẩn mình dưới những vách núi. Trên con đường vào đồn Biên phòng, có rất nhiều phiến đá tai mèo dựng đứng, xám xịt; thấp thoáng những nếp nhà ngói ống rêu phong và tường trình nứt nẻ với màu đất nâu nhạt hoặc vàng vọt có dán đôi câu đối chữ Hán đã ngả màu thời gian ở trước cửa.

Sau khi vượt qua con đường ngoằn ngoèo, quanh co hiểm trở với một bên vách núi dựng đứng và một bên vực sâu thăm thẳm, chúng tôi có mặt ở Đồn BP Phó Bảng. Giữa mênh mông, bao la của thiên nhiên hùng vĩ, khuôn viên của đồn không rộng lắm nhưng cũng đủ gợi cho tôi cảm nhận được những cái rất riêng về nơi cha và anh tôi từng công tác. Xa xa là những rặng đào đã bắt đầu hé nở những nụ hồng chúm chím, những cây đào cổ thụ dáng vươn cao giữa mảnh đất biên cương khắc nghiệt của thời tiết như chứng tỏ sức sống mãnh liệt, rắn rỏi của cây cối và con người nơi đây.

Xung quanh đồn là những núi đá, vách núi trập trùng; vách núi nào cũng dựng đứng giống như tấm hình tôi đã từng thấy trong bức ảnh cha chụp năm xưa. Trên sân đồn, các anh bộ đội đã trồng những vườn hoa, cây cảnh được chăm sóc, cắt tỉa rất đẹp. Những giỏ hoa lan nở rộ với đủ màu sắc như đang khoe sắc rất quyến rũ, đáng yêu; những cây đào phai gốc xù xì, gân guốc được cắt tỉa đẹp chẳng kém gì những vườn hoa đào thế ở Nhật Tân của Hà Nội.

Vượt qua một chặng đường dài ngót năm trăm cây số từ Hà Nội lên tới cao nguyên đá Đồng Văn, được gặp một không gian tuyệt đẹp như thế này, ai cũng thích. Các thầy giáo, cô giáo trong đoàn chúng tôi thi nhau chụp ảnh để lưu lại hình ảnh của mình với cảnh quan thiên nhiên ở đây làm kỷ niệm. Điều khiến chúng tôi thật sự ấn tượng bởi dòng chữ trang trí trước cổng đơn vị sao mà lắng đọng, sâu sắc thế. Đó là dòng chữ "Đồn là nhà - biên giới là quê hương".

Mới đầu tôi cứ ngỡ đây là khẩu hiệu, nhưng không, gặp các anh, nghe các anh tâm sự về công việc và cuộc sống ở đây thì chúng tôi mới thực sự thấu hiểu. Mái đồn ấy đúng là ngôi nhà chung của đại gia đình các cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương nơi địa đầu Tổ quốc. Nếu không có sự đoàn kết, yêu thương; không có tình yêu với vùng đất biên viễn như máu thịt như thế, chắc hẳn các anh sẽ khó lòng vượt qua những gian khó, thậm chí cả hiểm nguy ở nơi cao nguyên đá Đồng Văn xa xôi này.

Đến với Đồn BP Phó Bảng, chúng tôi được sống trong không khí ấm áp tình thân và có dịp hiểu hơn công việc của những con người đang làm nhiệm vụ canh giữ biên cương; hiểu và trân trọng sự hy sinh thầm lặng của các anh vì sự bình yên của đất nước. Các chiến sĩ Biên phòng đều phải sống xa nhà, xa gia đình, mỗi năm chỉ có một dịp nghỉ phép. Hằng ngày, ngoài nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh trật tự địa bàn (Đồn BP Phó Bảng được giao nhiệm vụ quản lý 21,654km đường biên với 39 cột mốc), các anh còn giúp nhân dân xóa đói, giảm nghèo, dạy học, nâng cao dân trí cho đồng bào các dân tộc, xóa bỏ nhiều phong tục, tập quán lạc hậu trong đời sống, sinh hoạt...

shq6_20b
Tác giả và một đồng nghiệp trước Đồn BP Phó Bảng. Ảnh: Giang Hiền Sơn

Gặp gỡ và trò chuyện cùng các chiến sĩ Đồn BP Phó Bảng, chúng tôi càng thấu hiểu hơn những khó khăn, vất vả của các anh, hiểu hơn về cuộc sống và những con người đang làm nhiệm vụ nơi biên giới xa xôi. Chia sẻ với các anh nhưng cũng tự hào về các anh, những người chiến sĩ đeo quân hàm màu xanh, đang ngày đêm canh giữ, bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc. Với riêng tôi, chuyến thăm Đồn BP Phó Bảng có lẽ là một kỷ niệm đẹp, thật vui và ý nghĩa, vì tôi đã được cùng cha trở về thăm đơn vị xưa, đến nơi tôi đã từng mơ ước cả một thời niên thiếu. Kỷ niệm này hẳn sẽ không thể nào quên. 

Một mùa xuân nữa lại về, những nụ đào đang e ấp, chờ gió xuân để được khoe sắc trên những nẻo đường tuần tra biên giới. Chia tay các anh, chúng tôi thầm chúc các chiến sĩ có nhiều sức khỏe, bình an, lập nhiều chiến công mới và mong sẽ có ngày được trở lại với Phó Bảng thân yêu.

Giang Hiền Sơn

Bình luận