Thứ 5, 25/05/2017, 00:38 (GMT+7) Đường dây nóng : (04) 39364407(116) - 091.2011.882

Ngọn đuốc sáng soi đường cách mạng

19/05/2017 - 21:43

Biên phòng - Quân đội nhân dân Việt Nam được khởi đầu từ Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân. Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quân đội nhân dân Việt Nam đã giành được nhiều thắng lợi, đưa cách mạng Việt Nam đến thắng lợi cuối cùng. Ngày 2-9-1969, giữa lúc phong trào cách mạng đang dâng lên sục sôi, sự ra đi của lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh là một tổn thất lớn, một khoảng trống không dễ lấp đầy. Nhưng với tư tưởng, đạo đức của Người như ngọn đuốc soi đường, những chiến sĩ cộng sản đã biến đau thương thành hành động, vững bước hoàn thành tâm nguyện của Người: Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

591eade3471e3cf790000590
Ngày 12-12-1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Quân đội thăm Bảo tàng Quân đội. Ảnh: Tư liệu

Khoảng trống cho người ở lại

Cho đến khi giã từ thế giới, trái tim của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn đau đáu nỗi nhớ thương miền Nam, một lòng mong mỏi đến ngày Bắc-Nam sum họp, đất nước hoàn toàn thống nhất. Bác ra đi để lại niềm tiếc thương vô hạn, sự tổn thất nặng nề không chỉ với toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta, mà còn với bạn bè khắp năm châu, nhất là các dân tộc bị áp bức.

PGS.TS Nguyễn Trọng Phúc, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Đảng nhớ lại những ngày tháng đau thương của đất nước: “Bác Hồ mất ngày 2-9 nhưng để nhân dân cả nước không cảm thấy quá đột ngột, ngày 3-9, Ban Chấp hành Trung ương Đảng và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam mới chỉ thông báo về tình hình sức khỏe của Bác trên báo Nhân dân và kênh Thời sự của Đài Tiếng nói Việt Nam bằng một câu rất ngắn gọn: “Trong thời gian gần đây, sức khỏe của Hồ Chủ tịch không được tốt. Hiện nay, Đảng và Nhà nước cùng các thầy thuốc đang tập trung chăm sóc sức khỏe cho Người”. Khi đó, chúng tôi đã cảm thấy lo lắng vô cùng, vì nghĩ rằng, hẳn sức khỏe của Bác nguy kịch lắm rồi nên mới có thông báo như vậy. Bác Hồ đối với chúng tôi và nhân dân cả nước khi ấy thiêng liêng lắm. Và cho đến sáng 4-9, thông cáo đặc biệt về việc Chủ tịch Hồ Chí Minh đã qua đời khiến chúng tôi đau đớn khôn nguôi. Tôi và các đồng chí khác cứ ôm mặt khóc. Tôi không bao giờ quên thời khắc khi đồng chí Lê Duẩn, Bí thư Thứ nhất Trung ương Đảng đọc điếu văn trong lễ tang của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi đồng chí Lê Duẩn vừa cất lời: “Hồ Chủ tịch kính yêu của chúng ta không còn nữa!”, tất cả òa khóc, không riêng gì người dân ở Quảng trường Ba Đình, mà tất cả những người đang theo dõi qua sóng phát thanh. Những hình ảnh đau thương ngày ấy đã được nhà thơ Tố Hữu khắc họa rõ nhất qua những câu thơ trong bài Bác ơi: “Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa/ Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...”.

“Có lẽ thiên nhiên và lòng người khi ấy hòa làm một. Những ngày đầu tháng 9, kể từ hôm thông báo ngày Bác mất đến hôm viếng Bác ở Quảng trường Ba Đình trời u ám, mưa tầm tã. Nhưng đúng đến ngày 9-9-1969 là ngày truy điệu Bác, Quảng trường Ba Đình trời ngập nắng. Đó là những thời khắc vô cùng thiêng liêng mà không ai có thể quên” - PGS.TS Nguyễn Trọng Phúc bồi hồi nhớ lại. Nhớ mãi về ngày tháng đau thương ấy, tấm băng đeo trong đám tang Bác Hồ ông vẫn giữ cho đến giờ và mới đây, ông đã trao lại kỷ vật thiêng liêng này cho Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Thế nhưng, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Đảng cho rằng, sự đau thương ấy đã không làm dân tộc ta suy yếu đi, mà trái lại, nó khơi dậy mạnh mẽ tình yêu đất nước và con người, làm cho dân tộc ta càng đoàn kết, nêu cao ý chí quật cường. Nếu không nhân dân Việt Nam sẽ không thể có được sức mạnh nội lực to lớn thế để giành thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng Miền Nam, non sông thu về một mối.

Biến đau thương thành hành động

Thật may mắn trong thời gian thu thập tài liệu cho bài viết này, được sự gợi ý và hướng dẫn tận tình của Trung tá Đinh Xuân Hòa, Trưởng phòng Kiểm kê bảo quản, Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, chúng tôi đã được tận mắt nhìn thấy nguyên bản những Quyết tâm thư của các cán bộ, chiến sĩ viết ngay sau ngày Bác ra đi. Thực xúc động trước nét chữ run run trên tờ giấy xi măng đã giòn và úa màu theo năm tháng. Những câu chữ mộc mạc, nhưng khẳng khái, thể hiện niềm tin, sự trung thành tuyệt đối vào tư tưởng Hồ Chí Minh, vào con đường cách mạng và thắng lợi cuối cùng của dân tộc Việt Nam.

Xin được trích một phần của 2 trong số nhiều Quyết tâm thư đó: “Toàn thể cán bộ, chiến sĩ và anh em thương bệnh binh của Tiểu đoàn 24 vô cùng đau đớn, xót thương trước cái tang chung. Giờ đây, chúng tôi đang im lặng tưởng nhớ Người, Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người là hiện thân của trí thông minh và lòng dũng cảm, là biểu tượng của khối đại đoàn kết dân tộc vững chắc không gì lay chuyển nổi, là mẫu mực về đạo đức, tác phong cách mạng. Hình ảnh thân thương của Người mãi mãi không bao giờ phai trong trái tim, khối óc mỗi người chúng tôi. Bác mất đi nhưng sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc chưa hoàn thành, vì vậy, chúng tôi thấy trách nhiệm mình càng cao, càng nặng nề hơn bao giờ hết. Chúng tôi xin hứa quyết biến đau thương thành hành động cụ thể, thành động lực mạnh mẽ để tiến lên dành những thắng lợi to lớn hơn nữa và thắng lợi hoàn toàn...”.

...“Toàn bộ cán bộ, chiến sĩ chúng tôi đã từng cảm động, phấn chấn mỗi khi nghĩ đến hình ảnh Bác giản dị trong bộ quần áo ka ki bạc màu ra tận mặt trận trực tiếp chỉ đạo đơn vị chúng tôi trong chiến dịch Đông Khê. Bác đã đặc biệt quan tâm, dày công dậy dỗ, huấn luyện lực lượng vũ trang từ ngày Bác sáng lập đến nay. Chúng tôi kiên quyết chấp hành và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ trong bất cứ tình huống nào, dù phải trải qua bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn, ác liệt, chúng tôi làm bằng được. Chúng tôi cũng sẵn sàng tới mức cao nhất để dù đi bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, đi tập thể hay đi lẻ, chúng tôi hứa tới đích 100%, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. Đây là quyết tâm, là nhiệm vụ và cũng là ước vọng của chúng tôi...”.

Từ những Quyết tâm thư trọn nghĩa tình trên, trở lại với Di chúc của Hồ Chủ tịch, chúng ta thấy Bác cũng luôn đặt tuyệt đối lòng tin vào chiến sĩ của mình, vào thắng lợi cuối cùng. Bác khẳng định chắc chắn "sự thắng lợi hoàn toàn" của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa và Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, trong chiến tranh chống Mỹ, giành thống nhất non sông, dù phải "gian khổ, mất mát nhiều". Bác tin vào sự đoàn kết và sức mạnh của một dân tộc đã từng sống trong cảnh nô lệ, áp bức của chế độ thực dân, phong kiến, nay đã tìm thấy con đường tự do và sẽ quyết tâm bảo vệ những thành quả đó. Bác ca ngợi nhân dân Việt Nam rất "anh hùng, dũng cảm, hăng hái, cần cù", "luôn đi theo và rất trung thành với Đảng" và thân thương nhắn gửi cán bộ đảng viên: “Đoàn kết là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình. Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”.

dytz_10b
Nguyên bản một số Quyết tâm thư của cán bộ, chiến sĩ viết sau ngày Bác mất. Ảnh: Khánh Ngọc

Bản Di chúc mà Hồ Chủ tịch đã dồn hết tâm huyết, tình cảm ấy được Người thai nghén từ năm 1960, khi thấy sức khỏe ngày càng suy nhược và chính thức đặt bút viết vào ngày 10-5-1965, đến tháng 5-1969 mới xong. Bốn năm để viết một di chúc với tổng số 7 trang viết tay và đánh máy, Hồ Chủ tịch đã để lại cho dân tộc Việt Nam một kho giá trị lớn cả về tinh thần lẫn giá trị thực tiễn. Học tập, tin tưởng và đi theo lý tưởng Hồ Chí Minh, con thuyền cách mạng Việt Nam đã cập bến. Tâm nguyện đau đáu cả đời của Bác đã được toại nguyện, miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối, cả đất nước đang vững vàng bước tới trên con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Ngày nay, toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta đang ra sức phấn đấu, noi gương Bác, đặc biệt, Cuộc vận động Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh đang ngày càng sâu rộng, trở thành việc làm thường xuyên trong mỗi cá nhân, mỗi tổ chức, đoàn thể. Bác Hồ là lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, là danh nhân văn hóa thế giới, nhưng không phải là người cao siêu. Tấm gương giản dị, đời thường, hy sinh hết mực vì dân, vì nước của Người đã in đậm không chỉ trong tâm thức của mỗi người dân Việt Nam. Làm theo Bác, đơn giản là hãy cố gắng làm những việc tốt, dù nhỏ, vậy là đã góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.

Khánh Ngọc