Thứ 4, 13/11/2019, 01:55 (GMT+7) Đường dây nóng : (024) 39364407(116) - 091.2011.882

Ấm tình Ia Nan

17/10/2019 - 13:29

Biên phòng - Lặng lẽ “ẩn mình” trong cơn mưa dầm cuối thu, các chủ nhân vùng biên giới Ia Nan, huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai vẫn biết cách “nhóm lửa” cho vơi bớt nỗi quạnh hiu nơi đất làng. Suốt ngày dài đội mưa từ làng Sơn qua làng Tung, rồi về lại làng Nú, đã thấy có sự mệt mỏi trong mỗi bước chân người lính Biên phòng, nhưng ánh mắt, nụ cười thơ trẻ, hay cái gật đầu hài lòng của các bậc cao niên trong làng là nguồn năng lượng để người lính bước tiếp những cuộc hành trình trải dài phía trước...

5qsw_10a
Ban Chỉ huy Đồn Biên phòng Ia Nan và Đội công tác địa bàn đưa cháu Kpui Trí là con nuôi của đồn Biên phòng về thăm bà ngoại. Ảnh: Thái Kim Nga  

Từ “việc riêng” của lính Biên phòng...

Kể từ ngày thực hiện chủ trương của Đảng ủy, Bộ Chỉ huy BĐBP Gia Lai về việc phân công đảng viên phụ trách hộ gia đình, những chuyến xuống làng của Đội công tác địa bàn, Đồn Biên phòng Ia Nan được “tăng dày” lên rất nhiều. Đây là bước phát triển mới của mô hình tăng cường cán bộ cho cơ sở của BĐBP Gia Lai, để có đủ “bộ 3” cán bộ tăng cường từ cấp xã, đến thôn, làng và hộ gia đình. Tính đến thời điểm hiện tại, cán bộ đảng viên Đồn Biên phòng Ia Nan phụ trách 147 hộ gia đình, riêng Đội công tác địa bàn chiếm gần 50% và tất cả đều thuộc “diện đặc biệt”.

Trò chuyện với chúng tôi, Trung tá Hoàng Văn Hợp, Đội phó Đội Vận động quần chúng cho biết: Mô hình mới được triển khai, song đã có thể khẳng định công tác quản lý địa bàn đã được nâng tầm rất nhiều. Anh em trong đội giờ như những con thoi, hết việc chung đến “việc riêng”, đầu làng cuối xóm, ngày nào cũng đi mà chẳng bao giờ hết việc. Không đặt ra chỉ tiêu cụ thể, nhưng đảng viên phụ trách hộ phải làm tốt một số việc chính như bám nắm địa bàn, nắm bắt tâm tư nguyện vọng, điều kiện, hoàn cảnh từng hộ gia đình mình phụ trách để tuyên truyền, vận động hướng dẫn phát triển kinh tế, xây dựng đời sống văn hóa, giúp đỡ con em học tập, hỗ trợ ngày công lao động thu hoạch mùa màng, tu sửa nhà ở, công trình dân sinh và trợ giúp lương thực, thực phẩm, đồ dùng sinh hoạt... 

Với khối lượng “việc riêng” lớn như thế, trong khi mỗi cán bộ, đảng viên ở đội công tác địa bàn nhận phụ trách từ 5-7 hộ dân không nằm chung một khu dân cư thì có thể nói, không có nhiều thời gian để họ được nghỉ ngơi. Như trường hợp của Trung tá Hoàng Văn Hợp nhận phụ trách 5 gia đình thì cả 5 chủ hộ đều là những bậc cao niên, người “trẻ nhất” năm nay cũng đã ngoài... 75 tuổi. Đó là chưa kể phải tiến hành nhiều công việc từ chăm lo chuyện vườn tược đến xử lý những trục trặc về nhà ở, điện, nước sinh hoạt, thậm chí cả việc quét dọn vệ sinh trong nhà ngoài ngõ... Phong trào xây dựng nông thôn mới ở xã Ia Nan đang trong giai đoạn nước rút, nên những đối tượng được BĐBP trợ giúp không thể là những người “đi sau”. 

Bà Phạm Thị Sảo, ở thôn Ia Đao là đối tượng đặc biệt không chỉ của riêng Trung tá Hoàng Văn Hợp, mà còn “hiếm gặp” trên cả tuyến biên giới. Năm nay, bà sắp bước sang tuổi 80, nhưng đôi vai của cụ già này vẫn còn oằn gánh nuôi dưỡng 2 cô con gái bị mù lòa. Gia cảnh quá khó khăn, mà các thành viên đều mất hết khả năng lao động nên cán bộ phụ trách hộ chỉ biết “giúp được gì thì giúp” chứ không hề có bất kỳ giải pháp căn cơ nào.

Mỗi lần xuống thăm thấy nhà dột thì chống dột, đồ đạc vương vãi thì thu gom dọn dẹp, bếp lửa nguội lạnh (vì không có gì để nấu) thì hỗ trợ đồ ăn, thức uống cho qua ngày, chứ thật tình Trung tá Hoàng Văn Hợp cũng đã hết cách. Thậm chí, để giúp gia đình không bị “đứt bữa”, anh em trong Đội công tác địa bàn còn bàn cách thu gom vật liệu đã qua sử dụng để đổi lấy gạo. Mỗi việc làm của người lính Biên phòng tựa như một ánh lửa nhỏ để thắp lên tia hy vọng dù là yếu ớt nhất. 

Thế mới biết “cung đường” về làng của các anh giờ đây càng trở nên quanh co uốn khúc bởi những “việc riêng” mà rất chung như thế.

Đến giấc mơ của người mẹ

Cuộc sống vẫn luôn hiện hữu những câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Trong ngày bàn giao công trình nhà vệ sinh theo chuẩn nông thôn mới do Đội công tác địa bàn, Đồn Biên phòng Ia Nan xây tặng, bà Kpui Phyéo (60 tuổi), ở làng Nú kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về một giấc mơ: “Đêm qua, mình nằm mơ thấy con gái Kpui H,Tít (đã mất năm 2016 - PV) về hỏi thằng Kpui Trí, con trai của nó hiện giờ đang ở đâu. Mình trả lời với nó rằng, con yên tâm, thằng Trí đã được Đội công tác địa bàn, Đồn Biên phòng Ia Nan mang về nuôi rồi, các chú thương nó lắm. H,Tít nghe như thế, không nói gì chỉ mỉm cười. Chắc mí Trí (mẹ của Trí - PV) đã yên tâm khi đứa con côi cút của mình đã có nơi nương tựa trên đời...”. 

Lời kể mộc mạc, chân tình của bà Kpui Phyéo khiến cho những ai biết đến câu chuyện của Kpui Trí đều nghẹn ngào xúc động. Mẹ Kpui Trí mất khi em 3 tuổi, cha em bỏ đi lấy người khác nên Kpui Trí phải nương nhờ vào vòng tay bà ngoại. Cuộc sống của Trí tưởng chừng đã rơi vào ngõ cụt vì gia cảnh của bà ngoại đã nghèo lại không đủ khả năng lao động để nuôi cháu ăn học. 

kyci_10b
Trung tá Hoàng Văn Hợp được giao nhiệm vụ trực tiếp chăm sóc cháu Kpui Trí. Ảnh: Thái Kim Nga 

Thế rồi “chuyện cổ tích” giữa đời thường đã đến khi Kpui Trí được Đồn Biên phòng Ia Nan nhận về Đội công tác địa bàn nuôi dưỡng. Do còn quá thơ dại nên ngoài chăm lo chuyện ăn, chuyện chơi, chuyện học (Kpui Trí đang học lớp 1), thi thoảng cậu bé vẫn “tè” trên giường, khiến cho các “bố” ở đồn Biên phòng phải ngủ không yên. Đổi lại, Kpui Trí khôi ngô, nhanh nhẹn, học giỏi và rất ngoan hiền nên anh em trong Đội công tác địa bàn vẫn luôn xem đây là “món quà” quý giá mà người dân đã dành tặng cho bộ đội. Mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ, mỗi “con chữ” ê a đánh vần đều được người lính Biên phòng nhẹ nhàng chăm lo dạy bảo. 

Cậu bé giờ đây đã quen với môi trường sống của bộ đội, gặp ai cũng khoe mình có rất nhiều “người bố” đang làm việc ở Đồn Biên phòng Ia Nan. Người vui nhất có lẽ là bà Kpui Phyéo, bởi bên cạnh được chia sẻ những lo toan về kinh tế, đứa cháu ngoại của bà giờ đây được sống trong vòng tay yêu thương của lính Biên phòng. 

Trò chuyện với chúng tôi, bà Kpui Phyéo nghẹn ngào cho biết: “Mỗi ngày được nhìn thấy thằng Trí lẽo đẽo đi theo sau các “bố” Biên phòng vào lớp học, mình lại thấy yên lòng hơn. Ở dưới kia, mẹ nó chắc còn vui hơn mình...”. Nói đến đây, bà Kpui Phyéo lại rưng rưng nước mắt. Có lẽ nỗi nhớ con, thương cháu vẫn luôn đè nặng trong lòng người phụ nữ Jrai đơn thân này. Chỉ đến khi gặp gỡ những người lính Biên phòng, “nút thắt” dần được cởi bỏ, giấc mơ về một câu chuyện cổ tích có thực giữa đời thường mới hiện về, nhẹ nhàng trong giấc ngủ. 

Giấc mơ đó thật ngọt ngào và là niềm tin son sắt để tiếp tục sưởi ấm tình người trên vùng biên giới Ia Nan. 

Thái Kim Nga